Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 77. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 78. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 79: Ngoại truyện 1: Ở đâu có người ở đó có giang hồ. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 80: Ngoại truyện 2: Trước khi XX phải dùng thuốc bôi trơn. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam , chương 9 của tác giả Tư Đồ Yêu Yêu cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. (VnMedia) - Tiếp nối thành công rực rỡ tại thị trường Hà Nội, Công ty phát hành thẻ du lịch Crystal Bay Card chính thức đưa các dòng sản phẩm thẻ du lịch định danh thời thượng Nam Tiến. Sự kiện khai trương văn phòng Crystal Bay Card - chi nhánh Thành phố Hồ Chí Minh - được tổ chức long trọng tại toà nhà Pearl Làm một hủ nữ giả chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài, thích giả bộ để ở lại lâu dài tại thế giới 2D, tận mắt thấy một đám đàn ông nhất là một đám cơ bắp vạm vỡ hoàn toàn không phù hợp vẻ mảnh khảnh của thiếu nữ ôm người đàn ông khác, còn cùng nhau tình chàng ý thiếp sờ sờ gặm gặm, Lý Mộ Tư cảm thấy. . . . Áp lực rất lớn. . . . Nguồn hình ảnh, Getty Images Chụp lại hình ảnh, Cho đến khi phụ nữ ở mọi nơi được đối xử bình đẳng với nam giới, chúng ta khó có thể tận mắt chứng kiến một thế giới nơi phụ nữ hoàn toàn có thể kiểm soát việc họ có thai vào lúc nào, với ai Trong Xuyên Không Tới Thế Giới Phụ Nữ, dàn harem được tác giả Okamoto Lynn xây dựng cũng rất khác với những truyện tương tự. Những cô nàng này có lòng dũng cảm và tình yêu bất diệt với chị em, bạn bè của mình. Họ quyết chiến đấu để bảo vệ sự tồn tại của WSj5. William Brooklyn từng cho rằng chuyện bi thương nhất đời này của hắn là bị anh hai Thomas Brooklyn nhốt ở trong phòng, cả một tuần cũng không đụng vào phụ nữ được —— bây giờ suy nghĩ lại, khi đó hắn thật là vô cùng trong sáng, vô cùng hạnh phúc!Oh, Thượng Đế, lưu lạc đến thế giới không có phụ nữ này, nhất định là trừng phạt mà ngài dành cho hắn. . . . Đúng không đúng không đúng không? Oh, hắn biết sai rồi, thật biết sai rồi, hắn không nên len lén ngủ lúc đang cùng cầu nguyện với bà nội —— không biết bây giờ thành kính nhận lầm, hắn còn có thểg trở lại thế giới tràn đầy tiền bạc, mỹ nữ, chuyện tốt kia nhiên, vừa đọc thánh kinh lần nữa, vừa nhìn chăm chú vào mặt trời xuống đồi, William không ngoài dự đoán lại thất vọng lần nữa, chỉ có thể chậm rì rì đi về tòa thành Á Đặc Lan Đế Tư đang được xây dựng với khí thế ngất đang buồn bã nên không nhìn thấy, ở mặt đồi bên kia, khi hắn đứng dậy, một con Tật Phong Lang thân hình hơi nhỏ gầy cũng nhẹ nhàng nhảy xuống từ trên cây, lắc lắc chờm lông màu bạc rối bù, không gần không xa đi theo phía sau hắn —— có lẽ William cảm thấy cái sườn núi nhỏ này cách thành Á Đặc Lan Đế Tư không xa, sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng Tắc Nạp Lí Tư biết, cơ thể nhỏ yếu như William, dù nguy hiểm rất bé cũng đủ khiến y bị nát bấy, y thậm chí không thể chạy về thành để tìm người thú cứu độ xuống núi của William không nhanh, dĩ nhiên, việc này có liên quan với một số vận động kịch liệt vào ban đêm, cho nên hắn không thể không vừa đi còn vừa hùng hùng hổ hổ che cái mông —— nếu nói thiếu gia William duyệt hết bụi hoa chưa thử mùi của đàn ông bao giờ thì đó là không thể nào, nhưng hắn thật sự hơi sợ gay —— ai bảo lúc hắn vừa cùng một đám bạn bè chuẩn bị nếm thử, lần đầu tiên muốn thử đàn ông, thì liền uống say, còn càng thêm đáng thương vô tình gặp phải anh hai hắn, sau đó. . . .Chuyện cũ. . . . . . Nghĩ lại mà kinh. Lần đó hắn bị anh hai nhốt ở trong nhà khoảng một tháng, hơn nữa còn phải hạ thấp nịnh nọt, bưng trà rót nước, làm tất cả chuyện thiếu gia William hắn có thể làm, để bình ổn cơn giận bất thường của anh hai đây chính là ám ảnh, cho nên, giống như bây giờ cả ngày lẫn đêm bị đàn ông ép tới chết đi sống lại, còn nặng miệng đến mua một tặng một, thì thật sự hơi khiêu chiến thần kinh của thiếu gia William —— không thể không nói, có lẽ điều này cũng có quan hệ rất lớn với việc đến nay thiếu gia William còn chưa thấy rõ cảnh ngộ bi thảm của mình.—— thiếu gia William cảm thấy, "phải chuyên tấn công" thì tốt hơn! Bạn không thấy trong khoảng thời gian này bị giày vò, cái mông của hắn sớm đã "Chịu đựng không nổi. . . . . . . . . . . . ." Rồi sao?Nghĩ đến điều này, sờ sờ cái mông, William thiếu chút nữa đau khóc thành tiếng —— lúc này, hắn vô cùng nhớ nhung anh hai Thomas của mình! Dù bị anh hai hắn bạo cúc hắn cũng chịu —— ít nhất cái đó của anh hai hắn thế nào cũng sẽ không to hơn cái đó của hai tên kia chứ? —— oh, muốn chết! Lời này không thể để cho anh hai hắn biết!Lại nói, William xuất thân từ gia tộc Brooklyn - một gia tộc quý tộc nước Anh đã có lịch sử mấy trăm năm, cho đến đại chiến thế giới lần hai, kinh tế nước Anh chịu ảnh hưởng, nên gia tộc Brooklynnhìn xa hiểu rộng dứt khoát chuyển sang nước Mĩ trẻ tuổi. Mấy năm qua, mạch sống trùng điệp mấy trăm năm của gia tộc bọn họ chẳng những không có chịu ảnh hưởng, ngược lại càng thêm phát triển, là một trong những gia tộc giàu có ẩn danh nắm giữ mạch máu kinh tế của địa là gia tộc giàu có ẩn danh là bởi vì, trên địa cầu, nếu như muốn biết người có tiền nhất trên thế giới là ai, thì mỗi người đều có thể đọc ra tên mấy danh nhân giàu có ở Forbes website kinh tế, vậy mà, trừ vài người trong nhóm, có rất ít người biết, mạch máu kinh tế chân chính bị một vài người nắm giữ, nhúc nhích chân là có thể ảnh hưởng đến kinh tế và chính trị toàn cầu. Cũng bởi vì căn cơ của bọn họ sâu dày, việc làm ăn của gia tộc sớm có đội nhóm riêng bận rộn bôn ba giúp bọn họ, hoàn toàn không cần họ tự mình ra mặt xử lý, cho nên, họ cũng rất ít lộ diện với bên ngoài, tài phú nắm giữ ở trong tay bọn họ dĩ nhiên là trở thành một điều bí ẩn, cho nên vẫn không bị người ngoài mà, gia tộc Brooklyn có một tật xấu làm người ta lên án, đó chính là gia tộc vì bảo đảm có đầy đủ người thừa kế xuất sắc, mấy trăm năm qua vẫn luôn duy trì thói quen họ hàng gần lấy nhau —— việc này tự nhiên dễ dàng đề cao một số tật bệnh xấu do di truyền từ các cặp nhiễm sắc thể giống nhau, nhưng xác suất có thể sinh ra đời sau IQ siêu cao cũng lớn hơn những cuộc hôn nhân bình thường, tựa như mấy thiên tài Einstein, Darwin, Hitler —— dù sao, coi như xuất hiện tật bệnh khi di truyền, thì gia tộc giàu thế, cũng nuôi nổi rất nhiều người nên, William vẫn rất may mắn, mình mặc dù không phải thiên tài, nhưng so với mấy anh chị em họ si ngốc ngơ ngác trong gia tộc, ít nhất cũng không ngu xuẩn chứ sao. Mà thiên tài thế hệ này của họ, Thomas Brooklyn chính là anh trai ruột của hắn —— vậy cũng thật là may mắn!—— về phần áp lực à, hắn mới không có! Có một anh trai như thế, hắn cũng không cần lo lắng mình sẽ trở thành kẻ ngây ngốc chảy nước miếng cười, cũng không cần lo lắng không ai nguyện ý cho hắn tiền ăn chơi đàng điếm, chuyện rất tốt mà?—— được rồi, xác thực, là một công tử ăn chơi có tiếng, mỗi lần bị anh trai hắn biết hắn chơi quá phận với phụ nữ, thì hắn đều bị hung hăng dọn dẹp, nhưng thẳng thắn nói, anh trai hắn cũng đồng thời giúp hắn giải quyết hết tất cả phiền toái mà?Oh, trời mới biết hiện tại hắn hy vọng, anh trai anh minh thần võ của hắn có thể đột nhiên xuất hiện ở trước mặt của hắn cỡ nào, rồi trợ giúp hắn giải quyết xong vấn đề lớn trước mắt! —— hắn đã thật nhiều ngày không thể đi nhà vệ sinh đàng hoàng rồi! Shit! Quá tàn nhẫn!Khi William chịu đựng đau đớn trên mông và bắp đùi, vội vàng chạy đến ven đường, chổng mông lên nhe răng trợn mắt thì hắn không nhịn được lại lòng chua xót mắng to —— em gái! Xem chỗ đó còn rỉ máu nữa này! Hậu môn nhỏ đáng thương của hắn làm sao có thể thích ứng được!Không được! Chuyện như vậy không thể nhịn được nữa! Nhịn nữa về sau hắn sẽ biến thành tên khốn "Chiếm hầm cầu cũng rặng không ra cứt".Lúc này trong óc của William luôn luôn sợ chết cũng không nhịn được toát ra ý chạy giận đùng đùng chạy về phòng của mình, nhưng chờ bắt đầu thu dọn đồ đạc rồi, liền hơi do dự rồi, đợi thu thập xong một túi nhỏ mở cửa đi ra ngoài, thì một đôi chân của hắn thiếu chút không nâng dậy nổi —— cái này. . . . Cúc Hoa đáng quý, nhưng sinh mạng cao giá hơn! Ngộ nhỡ hắn đi ra ngoài liền bị dã thú nào đó tha đi thì làm sao đây?Hắn đang luẩn quẩn gay gắt, chợt nhìn thấy Lý Mộ Tư đi ngang qua, nghĩ cũng không nghĩ đã vội đuổi theo như một làn lý thuyết, Lý Mộ Tư là người phụ nữ duy nhất hắn được trên đại lục người thú này, hắn làm sao có thể không có ý gì? Nhưng cũng không biết có phải là trực giác của giống đực hay không, rõ ràng hiện tại hắn mang danh tiếng "Giống cái", Ma Da lại canh hắn vô cùng kỹ. Hơn nữa Lý Mộ Tư cũng không có thiên phú ngôn ngữ tinh thông như người thú, William tự nhiên chỉ có thể cụp đuôi ảo não giữ một khoảng cách với người ta trước mắt không phải hắn đã quyết định muốn đi sao? Còn chưa tiếp xúc gần gũi, thì quả thật thẹn với danh hiệu hoa hoa công tử!Nghĩ như vậy, William liền tràn đầy dũng khí!Thật không ngờ, câu nói đầu tiên của Lý Mộ Tư đã đánh hắn trở về nguyên hình. . . ."Oh? William? Sao lại xách cái túi thế? Không phải anh muốn rời khỏi bộ lạc chứ?""Nào có!"". . . . Uhm! Ánh mắt của em có ý gì thế? Được rồi, tôi thật muốn rời đi, em muốn như thế nào! Cảnh cáo em, em đừng hòng ngăn cản tôi! Đừng hòng ngăn cản tôi nhé!"Lý Mộ Tư ". . . . Tôi không hề muốn cản anh, thật."". . . . . ." William yên lặng xốc túi của hắn, bóng lưng xào Mộ Tư vội vàng kéo hắn, đối diện vẻ mặt vui mừng nhìn lại của William, Lý Mộ Tư lặng yên một hồi lâu, rồi mới hỏi "Nhưng anh muốn đi đâu vậy chứ?"William tràn đầy khí thế nắm chặt quyền "Nếu hai chúng ta đều không giải thích được tới địa phương quỷ quái này, vậy thì nhất định cũng có đường trở về, tôi sẽ tìm ra được!"Lý Mộ Tư thở dài một tiếng, từ dưới sàng kéo một thùng gỗ lớn ra ngoài "Anh xem mấy thứ này rồi hãy nói."William ghé đầu nhìn, sự vui mừng khổng lồ xông lên ót "Những thứ này. . . . Những thứ đồ này. . . .""Đều là tôi trao đổi được từ các bộ lạc, có mấy món là tôi lục ra được trong bộ lạc Mộ Sắc, tỷ như cái bật lửa này, đáng tiếc bị nước ngâm rồi, không thể dùng. Đại đa số người đều không biết những thứ này dùng làm gì, cho nên muốn đổi về thì rất dễ dàng, nếu như anh thật nhớ thế giới cũ, tôi có thể chia anh một chút. Ừ, giống như nửa hộp áo mưa an toàn này, tôi nghĩ anh sẽ có cảm xúc đặc biệt." Lý Mộ Tư cười xấu vô cùng khinh thường ngắm cô một cái "Hứ, thiếu gia William chưa bao giờ mang bao! Ảnh hưởng cảm giác! Thật là một cô bé, chà chà!"Lý Mộ Tư ". . . . . . Cũng vậy, làm một giống cái, anh rất hả hê sao?"William ". . . . . ." T_TLý Mộ Tư vỗ vỗ trấn an "Được rồi, nếu tôi có thể trao đổi mấy thứ này, làm sao có thể không đi thăm dò đường về nhà? Đáng tiếc. . . . . ."Lý Mộ Tư buông tay "Đường thì có, nhưng chỉ có một chiều.""Có ý gì?""Nếu như anh có thời gian, có thể đi xuống dưới đầm nước đen xem thử, phía dưới có một con đường thời không, tựa như một cái bọt khí lơ lửng ở trong đầm nước, may mắn thì anh thậm chí có thể xuyên qua bọt nước để thấy một thế giới khác, nhưng, vô luận như thế nào, anh cũng không có cách nào xuyên qua bọt nước —— việc này cũng nhờ người cá, người thú bình thường không có biện pháp lặn xuống sâu như vậy."". . . . . . Vậy làm sao bây giờ?"Lý Mộ Tư lộ sắc mặt quỷ dị nhìn hắn một hồi lâu, rốt cuộc cảm khái vỗ vỗ bờ vai của hắn "Không phải chứ? Oa a, vậy còn cần tôi dạy sao? Dùng thuốc bôi trơn đi! Không có thuốc bôi trơn cũng có cỏ làm tình! Trơn mà không đau, thoải mái linh hoạt, tinh khiết thiên nhiên không ô nhiễm!"". . . . . Tôi nói, anh em Tắc Nạp người ta còn zin, không có kinh nghiệm, anh cũng không có kinh nghiệm à? Được rồi anh em, đừng giả nai với tôi nữa!" Lý Mộ Tư chậc chậc lắc khuôn mặt William đen hết ". . . . . . . . . Tôi hiểu." Nói xong, say lảo đảo đi ra ngoài, thiếu chút nữa bị vấp bậc gái mi!Em gái mi em gái mi em gái mi!Cho nên nói, thiếu gia William hận nhất là. . .Trước khi XX phải bôi ấy ấy mà cũng không biết!Lật bàn! Xem thiếu gia trở về dạy hai con sói đuôi dài kia thế nào!Thiếu gia William ném túi quần áo mới thu thập xong một cái, oai phong hùng dũng khí phách hiên ngang trở về, cả "Cúc hoa đài, đầy đất đau" cũng bỏ quên. Truyện Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi của tác giả Dịch Diệp Tử kể về Lộ Thiên Tinh không ngờ mình lại xuyên thư, nhưng lại thành nạn nhân của trào lưu xuyên thành vai phụ, vai phản diện, chính cậu cũng trở thành nhân vật pháo hôi xui phận là bạch nguyệt quang, một khi gặp phải nữ chính là có tin đồn tình ái truyền ra, mà giá trị của hắn cũng chỉ tới đó, ép khô hết thì cho cậu gặp tai nạn giao thông rồi thăng Thiên Tinh tỏ vẻ, có gì khó, thế là cậu nhanh chóng đi trước một bước, tham gia một gameshow hẹn hò!Lộ Thiên Tinh "Lớn tuổi không ai bầu bạn, yêu cầu nam, cùng trong giới giải trí, nhan sắc là yếu tố quan trọng, cảm ơn."Fans "???"Tin tức vừa ra, liền có người kết luận Lộ Thiên Tinh chắc muốn nghỉ hưu sớm, ngại fan quá trên thực tế......"A a a Tinh Tinh cố lên!! Nam thần này được này!! Duyệt hắn!""Không, nếu nói soái khí thì chỉ có anh nhà tui mới hợp với anh nhà mấy người!!""Rõ ràng Tinh Tinh ban đầu chỉ chơi với idol của tui, lũ yêu tinh các người thế mà dám dụ dỗ Tinh Tinh, khóc.""Gửi huyết thư, quỳ cầu Tinh Tinh mở hậu cung!!""......+10086!"Lộ Thiên Tinh "Thôi tôi vẫn là đi tìm fan nào đó cùng nhau sinh hoạt bình lặng thôi."Nam chính & phản diện "Tôi!!Fan cuồng này! Chọn tôi này!" Dù là ông già thỏ, Mễ La rốt cuộc vẫn là người thú giống đực, hắn rất nhanh ngửi được cái mùi kỳ dị, mặt kinh ngạc nhìn chăm chú vào Lý Mộ Tư. Nhưng sau một khắc, sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi, vì nghĩ tới mùi này có thể mang tới nguy bắt lấy cổ tay Lý Mộ Tư "Chúng ta mau trở lại huyệt động đi!"Đột nhiên nhớ tới hình dáng đáng thương leo lên leo xuống trên thạch bích cao chót vót của Lý Mộ Tư, Mễ La dậm chân một cái, quay người vượt qua ẵm Lý Mộ Tư bỏ chạy, cư nhiên có thể nhẹ nhàng nhảy trên ngọn dốc nghiêng 45 độ này, lại còn bước đi như Mộ Tư ngẩn ngơ, còn chưa hồi hồn từ cái ôm công chúa, chỉ cảm thấy có thứ ẩm ướt nhớp nhúa đang theo bắp đùi của cô chảy ra ngoài, bị động tác bế lên đột nhiên sửa lại phương hướng, lại. . . . Lại chảy trở về mông, sau đó treo và treo, hợp thành một vũng, cuối cùng. . . . . Cuối cùng có lẽ là chảy xuống theo lồng ngực hiện đầy dấu vết hồng hồng tím tím của Mễ là "bà dì" như Lý Mộ Tư, nghĩ đến tình cảnh này, gương mặt cũng không khỏi cháy sạch đỏ bừng, vội vàng đưa một tay che cái mông, rụt cổ híp mắt, chôn ở trong ngực thiếu niên đẹp trai giả bộ chim bầu trời chợt vang lên một tiếng chim hót dài mà sắc bén, động tác chạy ra của Mễ La cứng đờ, thiếu chút nữa lảo đảo một cái. Hắn và Lý Mộ Tư đang kinh hoảng đồng thời nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy một con ác điểu lông xám khổng lồ ré dài từ phía trên giương cánh mà đến, tiếng kêu này vừa mới vang lên, vĩ âm vẫn còn quanh quẩn ở không trung, bóng dáng màu xám khổng lồ đã gần đến ngay trước mắt."Là Tật Chuẩn! Còn là Đọa Lạc Giả. . . . . ." chân Mễ La bắt đầu run rẩy thỏ bọn họ sợ nhất là ác điểu, đây là thiên địch, quả thật tựa như một cây búa to, gõ cho mắt hắn nổ đom đóm đầu choáng não đau, nếu như không phải hắn còn nhớ rõ trong ngực đang ôm Lý Mộ Tư, chỉ sợ đã lại ôm đầu ngồi chồm hổm trên đất phát run huyệt động của bộ lạc Mộ Sắc vẫn luôn có người thú canh giữ, ngay từ lúc phát hiện địch liền làm ra báo động. Ma Da bị các người thú quấy rầy sắp nổi giận nghe được báo động thì phản ứng đầu tiên chính là tìm kiếm Lý Mộ Tư, phát hiện Lý Mộ Tư không có ở đây, trái tim hắn liền nhảy loạn thình thịch một hồi, lập tức nổi giận gầm lên một tiếng hóa thành hình thú từ trong huyệt động bắn nhanh ra ngoài, còn nhảy ở giữa không trung, tầm mắt đảo qua, liền thấy được bóng dáng của Lý Mộ Tư, thậm chí thấy rõ ràng mấy vết máu loang lổ trên người cô, lập tức chạy nhanh màu đỏ y hệt đám lửa theo sát sau lưng hắn, cũng giương cánh đánh tới, hiển nhiên là Hoắc Khắc tộc chim duy nhất trong bộ lạc Mộ Sắc Tật Chuẩn, chính là một loại người thú có tốc độ nhanh nhất trong tộc chim. Mặc kệ là Hoắc Khắc hay là Ma Da, vẫn còn ở nửa đường, đã thấy được ánh mắt mãnh liệt của con Tật Chuẩn kia, cánh đột nhiên thu lại, rống lên một tiếng để thị uy, đã làm tốt tư thế bổ nhào xuống nhiên! Sau một khắc, bóng xám kia chỉ thoáng sửng sốt liền bổ nhào về phía hai người Mễ La!"Rống ——"Các người thú không ngừng lao ra huyệt động cùng nhau trợn tròn hai mắt, phát ra tiếng hô tuyệt vọng mà tức La nghe được âm thanh, đã không kịp quay đầu lại, khóe mắt liền quét qua cái bóng nhào xuống. Hắn bị sợ vô cùng, vào giờ khắc này ngược lại cứng rắn trấn định cũng không biết tại saomột khắc kia lá gan của mình lại lớn thế, có lẽ là do thiên tính của giống đực rốt cuộc chiến thắng sự nhát gan trời sinh của hắn, hắn ngượng ngùng nhếch môi cười với Lý Mộ Tư, thuận tay ném Lý Mộ Tư xuống dưới chân núi ——Lý Mộ Tư chỉ kịp kêu lên một tiếng "Mễ La!" đã lăn bình bịch xuống sườn núi giống như trái hồ của cô bị một tảng đá lớn va vào một phát, một cơn đau nhức kịch liệt đánh tới, nửa đoạn âm thanh còn dư lại nhất thời cũng cắm ở trong cổ họng. Lý Mộ Tư đã không kịp lo lắng, chỉ phản ứng nhanh chóng cuộn người lại, ôm lấy đầu gối giống như đứa bé ở trong tử cung của người mẹ, đầu liều mạng vùi vào bụng, bảo vệ những chỗ hiểm yếu trên cơ thể, chỉ là sự hoảng sợ và lo lắng trong lòng vẫn trùng điệp không đi giống như vết máu rơi lại trên Da vừa chạy như điên vừa nhìn Mễ La một cái, cả người đột nhiên nhào xuống dưới, tứ chi lập tức vững vàng chạm đất, hơi dùng sức, liền đạp cho đất đá lăn loạn, rốt cuộc cứng rắn thay đổi phương hướng, điên cuồng đuổi theo Lý Mộ Tư đang lăn bình bịch xuống La cảm thấy mình chưa từng dũng cảm và trấn định thế này, hắn vứt bỏ Lý Mộ Tư xong lập tức đè thấp thân thể, dồn sức cả người chờ đợi —— nếu như lúc này Lý Mộ Tư có cơ hội quan sát một lát, thì có thể phát hiện, động tác này quá tương tự với thỏ đạp ưng trong thế giới động thật là động vật vô cùng nhỏ yếu, chim ưng trước giờ vốn là thiên địch của họ, nhưng nếu bạn thấy trên đường chim ưng săn thỏ, mà thỏ đột nhiên ngừng lại sau khi chạy như điên, ngàn vạn lần không được cho rằng nó đang nghển cổ đợi giết —— đây là một kích trước khi chết của con thỏ nhỏ yếu, dồn hết lực lượng chạy trốn vào hai đùi sau, đột nhiên đạp vào chim ưng đang bổ nhào xuống, sức lực mãnh liệt, ước chừng có thể đạp cho xương ngực chim ưng gãy lìa, chết đến mức không thể chết thêm. Con thỏ nhỏ yếu này lại có thể sống sót sau cuộc chiến sống vậy có thể thấy được, một yếu một mạnh đấu nhau, không tới cuối cùng, thật ra thì hoàn toàn không thể khẳng định rõ như bề tại Mễ La đang áp dụng chiêu này, một biện pháp khi không còn cách nào —— đánh nhau đến chết. Ai sinh ai chết, tự có trời gì thân là người thú, cái nhìn của Mễ La tất nhiên không sai, con Tật Chuẩn kia đích xác là một con Đọa Lạc Giả, một con Đọa Lạc Giả đã hoàn toàn mất trí chỉ còn lại bản năng hung tàn độc lẽ do sự theo đuổi ăn sâu bén rễ của người thú đối với giống cái, Đọa Lạc Giả luôn không ngừng tập kích giống cái, nhưng bọn họ chỉ còn lại bản năng hung tàn độc ác, phàm là giống cái rơi vào tay Đọa Lạc Giả cuối cùng tất cả đều không ai sống sót, thậm chí có người chết mà tứ chi không trọn vẹn, mặt không còn mới là nguyên nhân các bộ lạc căm hận Đọa Lạc Tật Chuẩn này chính là bị mùi vị chợt nồng lên gấp mấy lần của Lý Mộ Tư hấp dẫn tới, thật may là, loài chim muốn tập kết xuống đất phải thu cánh bớt, hơn nữa do tốc độ cực nhanh, sau khi phát động tập kích, thì muốn chợt thay đổi phương hướng là rất khó, loài chim có tốc độ càng nhanh thì càng khó, cho nên, mặc dù Tật Chuẩn thấy Lý Mộ Tư lăn xuống núi, cũng chỉ có thể phát ra một tiếng hí không cam lòng, hung hăng, chộp tới Mễ La cho hả La chỉ phát hiện một cái bóng vô cùng nhanh chóng bao phủ tới, tim hắn lộp bộp, lập tức chợt co rụt vai lại, móng nhọn của Tật Chuẩn nhất thời xẹt qua bờ vai của hắn, để lại ba rãnh máu thật chết trước mắt, Mễ La lại không thấy đau, tinh thần của hắn đã hoàn toàn tập trung vào hai chân của mình, trong khoảnh khắc Tật Chuẩn bổ nhào xuống, tay hắn đột nhiên khẽ chống trên mặt đất, hai chân đạp thật cao về phía sau, chỉ nghe một tiếng bốp, Tật Chuẩn phát ra một tiếng gào thét cực kỳ thống khổ, thân thể to lớn đã ngã qua bên tàn ảnh màu gỉ sét xẹt qua mang theo tiếng gió bén nhọn, cả người Mễ La như nhũn ra té xuống đất, vội vã ngẩng đầu nhìn chân của mình, chỉ thấy cái đuôi bò cạp thật dài sáng bóng như kim loại hung hăng ghim vào đầu Tật Chuẩn, sau đó cực kỳ tức giận xé ra sau, bóng xám khổng lồ của Tật Chuẩn liền bị quẳng mạnh lên trên mặt đất, óc văng khắp người Mễ La đột nhiên rét run, không tự chủ được co rút thành một cục, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Ốc Mỗ mặt mày méo mó đi từng bước từng bước về phía hắn, cái đuôi bò cạp thật dài, màu gỉ sét không ngừng lắc lư sau lưng hắn, máu và thịt vụn của Tật Chuẩn dính ở trên bị vẩy khắp nơi. Cuối đuôi bò cạp của hắn còn lấp lánh ánh lạnh, phía trên còn dính một giọt nọc độc, kinh khủng như mặt của Ốc Mỗ."Cậu lừa tôi! Cậu cư nhiên gạt tôi!" Ốc Mỗ nhảy đến trước mặt hắn, cơ hồ dẫm lên đầu của hắn, cúi người rống giận với hắn, hàm răng sắc bén trong miệng thiếu chút nữa đụng phải mặt của Mỗ tức giận nhấc lên Mễ La lúc nãy còn dũng cảm mà giờ đang cuộn người run rẩy, nhấc tới trước mắt, trong hai mắt cơ hồ phun ra lửa. Vô cùng tức giận, hắn đã không bảo trì được hình người, hóa nửa thú thì cái đuôi bò cạp dài chừng bốn năm mét sau lưng liền điên cuồng múa may, vỗ bành bạch vào trên đất, đập mấy tảng đá nát bấy, lăn lộc cộc xuống chân Mộ Tư lăn đến đầu choáng não đau, tốc độ càng ngày càng nhanh, trên người cũng càng ngày càng bị thương nhiều hơn, thật may là còn nhớ bảo vệ đầu. Nhưng cái tư thế này của cô mặc dù an toàn, nhưng lại khiến cô cuộn thành hình cầu, càng lăn càng vốn bị Mễ La đẩy một cái xuống chân núi, nên nhanh hơn động tác Ma Da xoay mình, thêm với Ma Da vốn cách cô khá xa, lại còn xoay chuyển giữa đường, nên cô vừa tăng tốc lên, Ma Da mặc dù càng đuổi càng gần, nhưng vẫn không đuổi thấy Lý Mộ Tư sắp rơi vào trong nước, nghĩ đến vô số cá ăn thịt chỉ cần đuổi theo cô là có thể ăn cô sạch sẽ, trong con mắt màu vàng óng của Ma Da nháy mắt tràn đầy máu, biến thành hoàn toàn đỏ Mộ Tư hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề cá ăn thịt, cho đến khi rào một tiếng rơi vào trong nước, cái đầu bị rơi hỗn loạn mới hơi tỉnh táo một rơi lệ đầy mặt nghĩ thầm sao từ khi mình xuyên qua cứ mãi xung khắc với nước thế!Nhưng vừa ngẩng đầu, nhìn thấy mình bởi vì xung lượng mà chìm xuống khoảng 20m, liền không dám khinh thường, lập tức giản ra tay chân chuẩn bị bơi lên trên. Không ngờ mới vừa quẫy hai cái, cây cỏ nước bị cô đạp trúng kia dạt ra, liền thấy cá ăn thịt thành quần kết đội lộ ra hàm răng dữ tợn bơi về phía cô như ong vỡ tổ, trong nháy mắt bên tai cơ hồ vang đầy mấy âm thanh kẹp lại cạch cạch cạch của Lý Mộ Tư liền lạnh đi, hàm răng không ngừng run lạc đến thế giới lạ này hơn một tháng, lần đầu tiên cô bị sợ hãi vô ngần bao phủ, cả từng dòng kinh nguyệt lan tỏa trong nước cũng không có chú ý đến, cơ hồ là đang chờ chỉ trong nháy mắt, trong lòng của cô lại toát ra dũng khí vô biên không được! Tuyệt đối! Tuyệt đối không thể ngồi chờ chết! Anh ấy. . . Sẽ đến cứu mình!Cô đọc hai lần ở trong lòng, lập tức liền tràn đầy lực lượng. Mắt thấy từng nhóm cá ăn thịt tràn đầy nhào tới như núi Thái Sơn đè xuống, cô cũng không dám nổi lên nữa, hai chân đạp một cái, nín thở một cái liền quay người lẻn xuống nước lúc quay người lại, cô nghe được một thanh âm nhảy tõm vào nước ở sau lưng, khóe miệng lập tức nhếch lên —— cô biết! Cô biết! Anh ấy. . . . Nhất định sẽ tới!Lý Mộ Tư là cao thủ nghiệp dư lặn nước, nhưng vô luận như thế nào, cô vẫn là loài sống trên đất bằng, tuyệt đối không thể nào nhanh bằng cá ăn mới vừa lặn chỉ vài mét, trên đùi luền chợt đau nhói, đã bị một con cá ăn thịt cắn một cái, xé đi miếng thịt mắt của Lý Mộ Tư toát ra, nhưng vẫn cắn răng, đột nhiên cong chân lại, thân thể lập tức cực kỳ linh xảo thay đổi phương hướng, khó khăn tránh thoát lần tập kích thứ hai của đám cá ăn thịt hung mãnh. Nhưng, chỉ nháy mắt, cá ăn thịt từ bốn phương tám hướng cũng đã vây quanh rồi. . . . . .Trong lòng Lý Mộ Tư đột nhiên toát ra ý nghĩ này, nhưng không biết vì sao, cô không hề sợ chớp nhoáng này cô suy nghĩ rất nhiều, nhớ tới người mẹ mỹ nhân quanh năm suốt tháng đều không muốn ở nhà của mình, nhớ tới cô từ nhỏ đến lớn thường đi theo mẹ mỹ nhân chụp phong cảnh các nơi trên thế giới, nhưng nghĩ đến nhiều hơn, lại là hơn một tháng ngắn ngủn khi đi tới nơi này cái thế Lạc Nhĩ sáng sủa, có Tát Tư giống anh hai, có có các người thú thô lỗ lại thẳng thắn, còn có. . . . Còn có Ma Da luôn thích nghiêm mặt lại dịu dàng săn sóc. . . .Cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng kỳ thật cũng chỉ là chốc cô không cách nào phản kháng chỉ có thể đợi bị một đám cá ăn thịt xé xác ăn, thì âm thanh nước chảy sau lưng chợt khác thường, Lý Mộ Tư không kịp quay đầu nhìn lại, liền bị một thứ mềm mại nhớp nhúa bao vây trên dưới cả người Mộ Tư ngây người chốc lát, đột nhiên nhận ra. . . Là hắn! Là con bạch tuộc! Chính là người thú đó!Phần lưng Bảo La màu đen, nhìn từ trên xuống dưới chính là màu sắc tự vệ thiên nhiên, nhưng bụng của hắn lại là màu gần như trong Mộ Tư bị hắn vô số chi thịt bao vây ở trong, còn có thể xuyên thấu qua màu thịt gần trong suốt mơ mơ hồ hồ thấy bên ngoài, thấy những con cá miệng to như chậu máu lao tới cắn cô đang cắn cạch cạch vào những cái chi to lớn của bạch tuộc, mà cô. . . . thì không bị thương chút nào. Trên đường di chuyển, thỉnh thoảng nghỉ ngơi cũng đều chọn chỗ đất hơi cao. Không có thời gian đi tìm địa phương che mưa che gió, nhưng giống đực sẽ dùng thân thể cường tráng của bọn họ tạo thành lá chắn lấp kín, chỉ chừa ra 2-3 người tuần tra chung quanh, giống cái nắm chặt thời gian đắp da thú nghỉ ngơi một giống đực có lông dài mềm mại tụ ở giữa lá chắn, vây thành một vòng tròn, bảo vệ mấy giống cái ở trong ngực bọn họ giống như hổ con, cơ thể dài của Tư Nạp Khắc thì vòng phía trên nhất, đắp lên mấy miếng da lông rất khổng lồ không biết của động vật gì ở phía trên, một cái lều thô ráp đã dùng tốc độ nhanh nhất xây Mộ Tư bọn họ ở nơi này cá đơn sơ lại dụng tâm lều phía dưới chen chút chung một chỗ ngày ngắn ngủi trôi qua, cô thỉnh thoảng còn bị mất ngủ đã học được cách ngủ thật nhanh ở trong không khí ươn ướt và tiếng mưa rơi khổng lồ, bởi vì hiểu đây là biện pháp tốt nhất để tiết kiệm và khôi phục thể điều kiện gian nan như vậy, cô lại không làm được gì, cũng chỉ có thể tận lực không tăng thêm phiền toái cho các người có lẽ cũng do cùng chung hoạn nạn thế này, nên vào lúc Lý Mộ Tư chưa có phát giác, cô đã bắt đầu nhập mình thành một thể với bọn họ có lẽ không phải khó khăn nhất, khó khăn nhất là thức ăn và nước. Khắp nơi đều ướt nhẹp, khiến bọn họ dù nghỉ ngơi cũng không tìm được củi đốt, cố tình muối còn rất trân quý, cả gia vị để ướp thức ăn cũng không tìm được, tự nhiên, cũng không có biện pháp giữ thức ăn lâu dài. Những miếng thịt đã hong khô kia, nếu như không làm đến mức cứng như đá, thì ở trong thời tiết ươn ướt này, không biết bao lâu sẽ rửa nát. Cho nên, da thịt khô trong mấy cái túi những người thú khiếng, giống cái yếu ớt tuổi căn bản ăn không hết, phái nữ như Lý Mộ Tư lại càng không cần phải nói. Vì vậy, rất nhanh, sau khi ăn xong đống trái cây không nhiều, Lý Mộ Tư liền không thể không ăn thịt nước. . . . Mặc dù khắp nơi đều là nước lũ, nhưng không hề sạch sẽ, cũng may mỗi ngày đều có mưa to rơi mấy con giống đực dính bùn lầy khắp người kéo một con động vật dáng vóc to vừa giống như ngựa vừa giống như bò về phía gò đất cao đang nghỉ ngơi, Lý Mộ Tư đã không còn để ý thịt sống hay chết, ngay cả một chút ghê tởm hay không thích ứng cũng không có. Có lẽ, phải nói, bất kỳ một người nào hiểu được sự gian nan khi tìm kiếm thức ăn trong tình huống này, mà không muốn tìm chết, thì sẽ không truy cứu vấn đề ăn tươi nuốt duy nhất cô lo lắng là, cơ thể yếu ớt sống quen xã hội văn minh của mình có thể bởi vì vấn đề vệ sinh thức ăn mà sinh bệnh không? Hoặc là, ăn tươi nuốt sống có thể gây ra vấn đề ký sinh trùng gì không? Tuổi thọ trung bình của người cổ đại cũng không dài, khó nói có phải vì những nguyên nhân vệ sinh này cô nghĩ lại, được, cô phải cô, làm sao biết khi nào chết, nói không chừng thời kỳ ủ bệnh sẽ tới 10 năm 20 năm? Nhưng nếu cô không ăn, nhiều lắm một tuần thì sẽ Game Over toán này, kẻ ngu cũng biết vậy, sự lo lắng cuối cùng cũng bị cô đè xuống đáy lòng —— chỉ mong thân thể của cô cũng mạnh mẽ như tâm lý, may mắn là, từ sau lần bị cảm trước, cô bị dày vò lợi hại nhưng cũng không để lại bệnh tật gì. Không biết có phải là phúc lợi của việc xuyên qua mồi bị cắn khí quản kéo về, do hít thở không thông mà chết, không có vết thương rõ ràng. Số giống đực phụ trách săn thú vĩnh viễn không quá nhiều, thỉnh thoảng bốn, năm cái, thỉnh thoảng năm sáu, đại đa số giống đực phải phụ trách bảo vệ giống cái. Cho nên, thỉnh thoảng giống đực săn thú sẽ tay không mà về, thật may là, vận số hôm nay cũng không tệ Tư lấy dao găm ra, mạnh mẽ mà sắc bén vẽ một đường trên cổ con mồi, máu chưa đọng lại phun ra ngoài, Lạc Nhĩ đã tới gần trước khi máu phun ra, cắn mạnh vết thương, nuốt từng ngụm từng ngụm, cổ họng không ngừng cổ mồi rất lớn, bụng Lạc Nhĩ rất nhanh đã đầy, Tát Tư lau nước mưa trên trán, la lớn trong tiếng mưa rơi "Nhanh! Người!"Trước khi A Lạc tiến lên, Lạc Nhĩ nhanh chóng tránh ra, Tát Tư lại rạch thêm một dao trên vết thương, A Lạc liền cắn vết đó là Mễ Hiết Nhĩ, sau đó là Tát Tư. . . .Lý Mộ Tư không quá quen thuộc chuyện này, khi Ma Da dùng lỗ mũi cúi người thúc giục cô tiến lên, cô liền bị máu phun vào mặt, sau đó mới luống cuống tay chân tới gần phía máu tươi vọt vào cổ họng, trong lỗ mũi bị sặc một chút, Lý Mộ Tư không ngừng ho, nhưng cô không dám buông miệng ra. Từ việc những giống đực kia không hề nhúc nhích, chỉ để giống cái tiến lên cô đã biết, máu rất quan trọng, rất trân Tư ở một bên chú ý cô, trên mặt của hắn còn dính máu, nhưng mái tóc dài màu bạc của hắn lại không dính chút nào. Có thể thấy được kỹ thuật của hắn tốt cỡ nào. Có lẽ đây cũng là nguyên nhân hắn cầm Tư vươn một tay lau máu trên mặt, an ủi Lý Mộ Tư "Đừng lo lắng, chậm một chút cũng không sao."Lý Mộ Tư đáp hai tiếng ưmh ưmh, đầu Ma Da đè trên bụng cô hai cái, giống như xác nhận cô đã uống no chưa. Quả nhiên, đợi cô uống no, hắn liền ô một tiếng. Lúc này đám giống đực mới nhào tới, xé xác thịt ra Mộ Tư vừa ho khan, vừa lảo đảo đi qua cái lều đơn sơ dưới sự nâng đỡ của Tát Tư. Trên người cô có rất nhiều máu, sự lãng phí này khiến cô cảm thấy có chút áy náy. Tát Tư an ủi cô "Không sao, trước kia anh cũng cũng giống em." Hắn vén tóc bạch kim ướt nhẹp ra sau tai, lộ ra một nụ cười an ủi cô "Nghỉ một lát đi, máu sẽ mang lại lực lượng cho em."Lý Mộ Tư phỏng đoán, có lẽ, trong máu bao hàm chút kháng thể, nếu không, trong điều kiện ác liệt của thế giới này, vì sao trên căn bản cô lại chưa từng thấy ai ngã bệnh? Dĩ nhiên, bị thương là thường Mộ Tư mờ mờ ảo ảo cảm thấy, cơ thể của mình giống như cũng rắn chắc không ít, từ sau lần bị cảm trước, ít nhất, khi gặp mưa hay mệt mỏi cô cũng không có suy yếu, việc này hoàn toàn không thể xảy ra lúc trước. Không biết cô có cảm nhận sai không Mộ Tư bảo bọn Tát Tư đi về nghỉ trước, dù sao, thời gian nghỉ ngơi mỗi lần đều vô cùng ít, cô không thể khiến bọn họ lãng phí hết vì mình. Bởi vì ai cũng không biết nước lũ sẽ đuổi theo lúc nào, và sẽ đuổi theo theo phương hướng nào, bọn họ phải giữ vững thể lực. Đây cũng là nguyên nhân giống đực không thể lần nào cũng bắt được con mồi, bọn họ không có thời Mộ Tư cởi y phục xuống ở phía sau lều trại, cởi sạch sẽ mình ra, sau đó liền vọt vào tắm mưa to, thuận tiện chà xát vết máu dính trên y phục, hoàn toàn không suy tính đến vấn đề xấu hổ, mặc dù lều ở trong phạm vi tầm mắt của đám giống đực —— nhưng bọn họ không thể nào để giống cái rời đi tầm mắt của bọn họ. Đây là vì an máu trên y phục hoàn toàn có khả năng hấp dẫn thú dữ không tìm được thức ăn trong mưa to tới đây, Lý Mộ Tư không thể mạo hiểm như vậy. Cô đã bắt đầu dùng ánh mắt của thế giới này để suy nghĩ vấn đề, cô cảm thấy, việc này rất tốt, đây là một loại tiến bộ, nếu như cô muốn tiếp tục ngay khi cô mặc quần áo lần nữa, cô đột nhiên cảm thấy bụng có cái gì không đúng, hơi đau Mộ Tư đè lại bụng, bắt đầu sám hối xem ra cô đã kỳ vọng quá cao với cơ thể do xã hội văn minh nuôi ra của đợi cô cảm thấy một luồng khí nóng đột nhiên xông xuống dưới, mặt cô liền tái —— Má ơi! Giặt sạch quần áo rồi! Dì cả của cô lại tới vào lúc này a a a!Cô chợt nhớ tới lần trước, Ma Da hưng phấn nói cô phát tình. Cô rốt cuộc hiểu rõ, khi đó, chắc là cô vừa tiến vào thời kỳ rụng trứng, đối với phụ nữ mà nói, không phải phát tình sao? Nghe nói, dã thú có thể phân biệt được chuyện này của giống cái. Nhìn dáng dấp, các người thú đều giữ lại năng lực vô cùng quan trọng Mộ Tư che bụng, trong lòng gào khóc kêu thảm thiết cô có thể làm sao? Cô cũng không thể chận phía dưới mà?Lý Mộ Tư lại tìm được một nguyên nhân vì sao thế giới này không có phụ nữ —— máu chảy không ngừng thế này, đừng nói bảy ngày, dù là một ngày, đi ra ngoài một vòng cũng đừng mong lành lặn trở về!Lý Mộ Tư rơi lệ đầy mặt, sau đó, trước mặt bỗng tối sợ hãi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một đám người thú mắt xám ngắt nhìn chăm chú vào cô, khóe miệng còn dính cặn thức ăn sót lại, trong kẽ răng còn dính thịt vụn đỏ tim Lý Mộ Tư phát rét, rùng mình một cái, sau đó phát hiện đây đều là người thú ở bộ lạc Mộ Sắc, lúc này mới yên Da hưng phấn lại nghi hoặc vây quanh Lý Mộ Tư vòng vo vài vòng, lỗ mũi hơi lạnh ủn tới ủn lui ở trên người cô, thậm chí thận nâng chân của cô lên, ngửi ngửi chỗ đó của cô một lúc Tát Tư cũng bị động tĩnh lều phía sau làm thức, rối rít chạy Nhĩ liếc mắt liền thấy vết máu giữa hai chân Lý Mộ Tư, lập tức kêu lên một tiếng "Chuyện gì xảy ra? Mộ Tư bị thương sao? Nhanh, chỗ này của anh còn thảo dược!"Tát Tư bắt hắn lại, nghi ngờ lại không hiểu, nửa ngày mới chần chờ nói "Đợi chút, cậu xem, bọn họ. . . . Giống như đang tiến hành. . . . nghi thức trưởng thành?"Mấy giống cái trợn tròn mắt, cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu "Anh nói là. . . . nghi thức trưởng thành?"Lạc Nhĩ bắt đầu điên cuồng nắm tóc, khiến giọt nước bay loạn "Tát Tư đừng gạt em, đừng gạt em! Mộ Tư không phải đã. . . . Đã tiết dịch rồi sao?"Không chờ hắn hỏi xong, đã trơ mắt thấy một con thú tứ chi nằm sấp phát ra một tiếng thú rống cực kỳ hưng phấn rồi chầm chậm đứng lên, vảy trên người chậm rãi rút lui, lộ ra bắp thịt rắn chắc cường Lạc Nhĩ lập tức liền rớt xuống, vừa quay người, liền bắt lấy cánh tay của Phí Lặc cũng đang rớt cằm hắn chỉ bắt được cái này không ngừng lặc, rống to khàn cả giọng "Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp! Tại sao có thể như vậy! Tại sao có thể như vậy hả? ! Vì sao em chỉ khiến một tên khốn khiếp như anh trưởng thành, Mộ Tư làm được một đám không nói, lại còn có lần thứ hai?"Nhưng trong đôi mắt của hắn, rõ ràng lóe ánh sáng hưng phấn cực độ. Trong mắt mỗi người đều lóe ánh sáng hưng phấn cực độ, trừ Lý Mộ Tư đang bị vén hai chân lên, nằm dưới đất chảy máu không ngừng. . . .Cô muốn khóc. . . . . . Chỉ vừa một khắc trước, Lý Mộ Tư vẫn còn lặn ở Hải Nam, một khắc sau đã có mặt ở bộ lạc Châu Phi xa xôi vạn dặm, nghe qua có vẻ thật nực cười! Đã vậy thế giới này còn thật lạ lùng, đập vào mắt cô là một “bầy” đàn ông vai u thịt bắp. Được nhìn ngắm những cơ thể cường tráng đối với phụ nữ mà nói thì thật là hạnh phúc, nhưng chẳng hiểu sao bây giờ cô lại cảm thấy lo sợ nhiều hơn. Quả thật là cô đã xuyên không! Thế giới này có đặc điểm kì lạ là không phân biệt nam nữ, nói đúng hơn là chỉ phân biệt như tập tính của thú vật, gồm “đực” và “cái”. Thoạt nhìn qua thì họ không có gì khác nhau lắm, đều mang hình thể của đàn ồn, chỉ khác biệt nhau ở điểm duy nhất là giống đực có hình thể to hơn giống cái. Vì vậy, ngay từ khi cô xuất hiện đã bị nhìn như một sinh vật lạ. Hừm, không biết ai mới là lạ lùng đây, khi chỉ mỗi động tác tỏ vẻ đáng yêu của giống cái mang thân thể đàn ông đã khiến cô phải sởn gai ốc! Yêu cầu của giống đực với thức ăn không cao, có thịt là được! Vì tiết kiệm củi đốt, cả nướng cũng không cần, trực tiếp biến thành hình thú ăn tươi nuốt sống ngay ở đó. Lý Mộ Tư đã có sức chống cự, xem say sưa ngon lành, còn không ngừng ở bên tai Ma Da len lén nói tướng ăn của ai lịch sự nhất, ai thô lỗ nhất, ai có sức quyến rũ tai nhọn của Ma Da bị khí nóng của cô phun vào làm run rẩy, cuối cùng dứt khoát xuống gập lại, không người thú ăn xong rồi, liền vác mấy con mồi đang sợ run lẩy bẩy lên, ném ở cửa động không thèm lo —— dù sao những con mồi này cũng không có bản lãnh tự nhảy đi ngang qua Lý Mộ Tư, có mấy người thú cực kỳ nhiệt tình tát một cái không mạnh không nhẹ vào cái mông rất vểnh lên ở dưới miếng da thú của Lý Mộ Tư, trong đôi mắt sáng loáng vẻ ranh mãnh và tình yêu, thậm chí, còn có thể không để ý mình mới vừa biến thân còn chưa kịp mặc khố da thú vào, khoe ra mấy con chim to lắc Da ôm Lý Mộ Tư cắn răng vang kẽo kẹt, tiếng uy hiếp hừng hực kéo dài không ngừng trong cổ họng, cuối cùng hắn đè thấp thân thể, bày ra tư thế công kích, các người thú mới giơ cao tay lưu luyến rời Mộ Tư nháy nháy mắt, một hồi lâu mới hậu tri hậu giác. . . . A ha, cô được mời mọc à?Có lẽ là do thú tính trong cơ thể, các người thú ỷ lại rất lớn vào khứu giác bén nhạy của họ, bình thường, bọn họ cho là, giống cái có mùi càng dễ ngửi thì càng quyến rũ, dục vọng cũng càng mạnh. Mà thật bất hạnh chính là, dưới tình huống bình thường, thứ mà các người thú cảm thấy dễ ngửi, chính là estrogen một nhóm các hợp chất steroid đóng vai trò là hormon sinh dục nữ chính trong truyền thuyết!Vì vậy, sau khi Lý Mộ Tư hiểu điều này, cô đã hiểu rõ vì sao những người thú kia thích vén váy cô ngày ấy, cô bị Ma Da chơi đùa ngất đi, mùi vị phát tán mãnh liệt lại làm những người thú này cho là cô căn bản đang bất mãn nên cầu xin XX? ! Nói không chừng còn len lén khi dễ năng lực XX của Ma Da đáng thương? !Mà, vô cùng hiển nhiên, dưới tình huống đực nhiều cái ít này, mỗi con giống đực đều vô cùng vui lòng dâng ra cái đó của họ. . . .Lý Mộ Tư nhìn các người thú rụt rụt khoé miệng nở nụ cười lộ cả hàm răng với cô liền không tự chủ được bày ra vẻ mặt 囧, sau đó yên lặng nghiêng đầu thôi, thật ra thì, tư tưởng xấu xa rõ ràng chính là cô, khóc ~, bởi vì, cô không cảm nhận được một chút bỉ ổi, lỗ mãng nào trong động tác của những người thú. Các người thú thô lỗ lại đơn thuần, chỉ biết xử sự vô cùng nghiêm túc, vô cùng nghiêm trọng với loại chuyện này. . . .Tưởng tượng các người thú với vẻ mặt nghiêm túc chuẩn bị XXOO, Lý Mộ Tư lập tức cười sớm nên học được dùng ánh mắt của thế giới này để đối đãi vấn đề? Xem, chỉ cần đầu óc nghĩ tới đây, liền sẽ không còn chút khốn nhiễu tên đáng yêu lại thẳng thắn này. . . .Cô đang cảm động khó được, thì Ma Da đang gặm thịt đột nhiên đứng lên, dù XX và OO đột nhiên đụng một cái mang tới ma sát kịch liệt cũng không ngăn cản được hắn đưa tầm mắt nhìn chăm chú nơi không ngừng rung rung lỗ mũi, sau đó đột nhiên tuôn ra một tiếng gầm nhẹ, các người thú nhất thời đều từ bên trong động vọt Da lập tức ôm lấy Lý Mộ Tư bình tĩnh nhích nhích, nhường lại phần đất không mấy rộng mấy con mồi đang bị hành động xé xác ăn tươi của mấy người thú làm hoảng sợ run rẩy cũng thiếu chút bị chen lấn rớt xuống, làm phiền Ma Da thuận tay chụp tới, ném một cái, nhét chúng nó vào trong huyệt động Mộ Tư rõ ràng rất giỏi tiếng Anh, Pháp, Nhật nhưng cố tình đến nay vẫn chưa hiểu được tiếng thú, nhưng cô chỉ hơi chút khẩn trương liền bén nhạy nhận thấy thái độ của các người thú rõ ràng chính là kích động quá mức mà không phải sợ hay cảnh giác, vì vậy cũng buông lỏng xuống, nắm lỗ tai Ma Da tò mò nhìn Da ngược lại có dáng vẻ không phải chuyện của mình hơn cả cô, vừa báo xong lại gác chân ngồi xuống như lão tăng ngồi thiền, cằm trước sau vẫn đặt trên vai của cô, một lát quay đầu ngửi ngửi cô, một lát cắn vài miếng thịt tươi, tựa như. . . . . .Tựa như đang lấy cô để ăn cơm. . . .Trong đầu Lý Mộ Tư đột nhiên 囧囧 toát ra ách nghĩ thế này, rồi nhìn thấy các người thú đã cùng nhau biến thân, rống rống từ trong huyệt động chạy ra lũ cong cong quẹo quẹo dọc theo chân núi, trên mặt nước có mấy cái bè gỗ chắc chắn trôi qua, bị nước trôi quanh đi quẩn lại, nhìn kỹ lại, mới phát hiện mấy bè gỗ được dây leo thô to cột lại, vài bóng người yếu đuối nằm trên bè gỗ, chìm chìm nổi nổi theo nước lũ, chỉ sợ cũng không chống được bao bè gỗ trôi nổi đến gần rồi, Lý Mộ Tư rướn cổ mới nhìn rõ, mấy người kia có hình người lại không đủ khôi ngô, khó trách các người thú kích động như thế —— vì chỉ có giống cái mới có thể sinh ra đã có hình sao có thể có nhiều giống cái cùng nhau gặp nạn như vậy? Bên cạnh lại không có lấy một giống đực che chở? Theo hiểu biết của Lý Mộ Tư với thế giới này, cô cảm thấy bề ngoài có chút gì không người thú đều là đàn ông sảng khoái, ngược lại không nghĩ nhiều vậy, huống chi bọn họ thấy giống cái thì đầu óc liền theo thói quen choáng váng, đâu có quản hắn khỉ gió biết bơi hay không biết bơi toàn bộ đều nhảy tỏm tỏm vào trong nước, khổ cực một phen rốt cuộc cứu được người tới, Lạc Nhĩ giận đến hô to gọi nhỏ với một đám người thú nhảy loạn vào người thú ôm đầu đứng tại chỗ mặc cho Lạc Nhĩ mắng to, ánh mắt lại không ngừng ngắm mấy giống cái mới đến, khóe miệng không ngừng nhếch lên. Thậm chí, thừa dịp Lạc Nhĩ và Tát Tư cứu người không chú ý liền thận trọng lén hú một tiếng. Khiến các người thú khác bất mãn gầm nhẹ, mấy con giống cái mới tới càng bị bị sợ đến kinh hồn bạt vía tụ chung vào nhau, mở đôi mắt to như mã não nhìn chằm chằm người thú xa lạ chung người thú lúc nãy còn ở đỏ mặt tía tai liền luống cuống tay chân. Tình cảnh này. . . . Lý Mộ Tư lập tức nghĩ tới lúc đầu cô vừa tới, không nhịn được liền nở nụ . . .Có lẽ do trong lòng cứ lấn cấn suy nghĩ lạ thường kia, Lý Mộ Tư cực kỳ cẩn thận suy nghĩ thêm lúc đầu cô sợ thế là bởi vì cô hoàn toàn không hiểu quy tắc thế giới này, nhưng những giống cái này thì sao?Tổng cộng có năm giống cái theo nước trôi tới, quả thực là thu hoạch lớn trước nay chưa có! Các người thú nhánh chóng lấy mấy tấm da mình cất giữ ra, đắp lên cho mấy con giống cái đang run lẩy bẩy, Tát Tư tận tâm tẫn trách kiểm tra một lần cho họ, sau đó chống nạnh đứng dậy, buồn cười nói với các người thú hưng phấn đến xoa tay chung quanh "Tốt lắm, không có vấn đề gì, sức khoẻ của họ cực kỳ mạnh, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe."Các người thú nhất thời kéo dài âm thanh ồ một tiếng thật to, anh nhìn tôi, tôi nhìn cậu cảnh giác, sau đó đồng thời đi đến gần lấy lòng —— đây chính là mùa mưa sinh sôi nẩy nở đó! Năm con giống cái tuyệt đối không thể nào rời khỏi bộ lạc vào lúc này! Ai nha nha, các người thú chưa có đôi quả thật hạnh phúc muốn té Mộ Tư và Ma Da ôm nhau ngồi ở bãi đất phẳng bên cửa động ngắm nhìn, không cẩn thận liền nhìn thấy tư thế đỡ eo cau mày khổ sở của Tát Tư, trong lòng nhất thời lộp bộp không phải chứ? . . . . . . Sephiroth đại nhân của cô!Ma Da lại lạnh nhạt liếm liếm gương mặt của cô, nhưng lỗ tai trên đỉnh đầu rõ ràng bất an run nhẹ "Có lẽ do mùi của em đêm đó quá mạnh, Ân Lợi Nhĩ đã bị ảnh hưởng." Nét mặt kiểu như "Thấy chưa? Đều là lỗi của em" + "Thấy anh đối xử em tốt không!".Ồ!Nét mặt Lý Mộ Tư nháy mắt tét cô là tội nhân, ô ô. . . .Len lén liếc nhìn, quả nhiên là trông thấy gương mặt cả ngày đều đen của Ân Lợi Nhĩ ửng đỏ, vui mừng vòng quanh Tát Tư tới lui, dù Tát Tư mất mặt không để ý, hắn cũng hoàn toàn không chịu ảnh Mộ Tư nhất thời không nỡ nhìn hết đây rõ ràng là thảm kịch một vị công lạnh nhạt chuyển thành thụ tươi cười. . . .Lúc Tát Tư đi qua bên cạnh Lý Mộ Tư thì ngừng một chốc. Ân Lợi Nhĩ cười đến mặt nở hoa cũng lập tức dừng ở bên cạnh, thăm hỏi ân cần Tát Tư không mấy thích để ý đến Tư ngồi chồm hổm xuống, nhấc tấm da thú đang che Lý Mộ Tư lên tử sờ sờ chỗ nối tiếp XX và OO, trái tim nhỏ bé của Lý Mộ Tư nhất thời nhảy loạn một hồi, nhất là cô phát hiện trên mặt Tát Tư cũng có một chút. . . . Cũng cũng cũng, kỳ cục? Chẳng lẽ đại nhân Tát Tư . . . . thẹn. . . . Thẹn thùng với cô ~Thật may là, nhờ vào tác phong hung hãn khi di chuyển của Tát Tư, Lý Mộ Tư dầu gì cũng không đỏ từ mặt đến Tư xoa tay một chốc, nói "Vết thương đã kéo màn rồi, dược hiệu rất tốt. Ma Da có thể rút ra rồi, cố gắng nhẹ chút."Ma Da cau lông mày anh tuấn, hơi do dự "Sẽ không khiến cô ấy bị thương nữa chứ? Cô. . . . Cô ấy còn yếu ớt hơn giống cái."Tát Tư cười khẽ "Nhẹ một chút chậm một chút là được rồi. Huống chi. . . ." Hắn lộ ra nét mặt chế nhạo, "Lâu như vậy, dù thế nào cậu cũng không thể còn cứng chứ?"Ma Da ". . . . . ."Tát Tư nhịn cười chuyển sang Lý Mộ Tư "Cho nên, Mộ Tư em nhất định đừng động, hơi lâu một chút Ma Da chắc chắn mềm nhũn, vừa đúng rút ra ngoài."Lý Mộ Tư trợn to hai mắt hít sâu một hồi ". . . . . ." Sao lại có thể! Bằng lực bền bỉ của người này, cô thật có thể giả không nhúc nhích sao? Ngủ cũng còn phải hô lên!Tát Tư đã bình tĩnh chuyển sang Ma Da lần nữa, nhẫn nhịn, còn hơi lộ ra vẻ hiếu kỳ "Huống chi, Ma Da cậu. . . . Không hề muốn đi tiểu chút nào sao?"Khóe mắt Ma Da nhếch lên, mặt đột nhiên nghiêng qua, cắn răng nói ". . . . Vốn không nghĩ tới."Sau đó. . . . . ."Đợi đợi đợi đợi. . . . Anh chậm. . . . Chậm chút. . . . . . Mắc tiểu cũng không cần thế!""= = anh mới chỉ rút phần đầu.""Ai bảo anh đầu to?"". . . . . ."". . . . Uhm . . . . Thôi, anh rút ra đi, dù sao em cũng đã tê rần, cũng. . . . Không phải đau lắm, uhm . . . . Chỉ cảm thấy rất kỳ quái mà thôi."Lý Mộ Tư ôm chặt bả vai Ma Da, cảm thấy. . . . hình như đang to chợt nghĩ đến, có lẽ không khí, nước, thức ăn, điạ chất, hoặc là vi khuẩn đã giúp cơ thể của cô dần dần thích ứng thế giới này. Ít nhất, chỗ đó của cô rõ ràng bị xé nứt rồi, nhưng mà, lúc này mới qua hai ba ngày, đã lành rồi sao? ! Mặc dù, mấy ngày kế tiếp, Lý Mộ Tư đáng thương luôn có ảo giác giữa hai chân kẹp một cây gỗ to, đi bộ cũng như con cua . . . .

khi phụ nữ xuyên đến thế giới thú nam