P01: Review phim Đừng Quên Hoa Hồng tập 11 October 18, 2022. P1: Chap 1-25 Một mực cưng chiều || Truyện tranh ngôn tình hay October 18, 2022. P49: Truyện Ma: NGHIỆP BÁO LÃO TÂN -Truyện ma làng mới có thật Mc Đình Soạn Kể HÃI October 18, 2022.
Bạn đang đọc truyện Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân Chương 309: Giết anh ta (1) trên website Truyenfull.com. Hiện menu doc truyen. Danh sách .
#BéSóc #family007- Cưng chiều vợ cũ - tập 1: Tôi là vợ cũ=====- Xem truyện mới nhất tại: https://family007.com- Đề xuất dịch truyện khá
Nhà cũ Trương gia. Căn nhà yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có, bên trong người hầu không dám thở mạnh một tiêng, bầu không khí nặng nê đến kiềm nén, ngay cả thở cũng khó khăn. Chát. Trương lão gia tử dùng sức cho Trương Hàn một bạt tai.
Cưng Chiều Vợ Yêu Chương 1. Bạn đang đọc Chương 1 của bộ truyện tranh Cưng Chiều Vợ Yêu tiếng Việt. Nếu bạn gặp sự cố khi đọc truyện Cưng Chiều Vợ Yêu tại TruyenVN, vui lòng bình luận bên dưới để chúng mình sửa lỗi nhé. Xem thêm nhiều bộ truyện tranh hay tại
Chap 1.1. Chap 1.2. Chap 2.1. Chap 2.2. Chap 3.1. Chap 3.2. Chap 4.1. Chap 4.2. Chap 5.1. Cưng Chiều Vợ Cũ: Lão bà đại nhân thật mê người is
gSkhbec. BlurbYêu một người không nên yêu, cảm giác sẽ ra sao? Là tìm kiếm hạnh phúc hay mang đến đau khổ?Biết rõ không nên yêu đấy, nhưng bản thân vẫn cứ cố chấp, đâm đầu đi yêu. Để rồi, qua bao năm tháng, cái nhận được hóa ra chỉ toàn là những thương đau cùng bao gian dối lọc có đáng không?Free previewChương 1 Ly hôn?“Ly hôn đi. Nhã Đình – cô ấy về nước rồi.” Mộ Dung Phong thế mà lại đem tờ giấy ly hôn có sẵn chữ kí của hắn đập mạnh lên trên bàn, trước mặt Kiều Yến Ly. Thật không ngờ, cô bé yêu hắn từ năm tám tuổi, lại kết hôn với hắn khi vừa tròn mười tám xuân xanh, cuối cùng đánh đổi được sự khinh bỉ cùng cái ánh mắt lạnh lùng và chán ghét từ hắn. Hắn không yêu cô. Ngay từ đầu, hắn kết hôn với cô có lẽ cũng chỉ vì bị gia đình ép buộc. Người hắn yêu, đến tột cùng chỉ có cô gái ấy – Lý Nhã Đình. “Không. Em không đồng ý ly hôn. Có chết cũng không.” Kiều Yến Ly nói ra từng chữ, từng chữ một cách nhẹ nhàng mà bình thản. Cô không hề biết rằng, khi cô vừa thốt lên ba chữ “không đồng ý” kia thì cũng chính là lúc ánh mắt của Mộ Dung Phong hiện lên tia giận dữ. Hắn dùng sức thật mạnh bóp cái cổ nhỏ nhắn, tựa như muốn giết chết vợ hắn. “Kiều Yến Ly, rốt cuộc cô muốn làm gì? Tôi không yêu cô. Ngôi vị thiếu phu nhân nhà Mộ Dung này vốn không thuộc về cô thì dù cho cô có cưỡng cầu cũng chỉ là vô dụng. “Mộ Dung thiếu phu nhân” – danh xưng ấy chỉ xứng với Nhã Đình. Cô tưởng cô là ai? Cô là cái thá gì mà tranh giành vị trí này với cô ấy?” Theo cơn tức giận, bàn tay đang siết cổ Kiều Yến Ly càng siết chặt hơn. Cô khó thở, gằn lên từng chữ “Đối với anh, em ở lại đây chỉ vì danh xưng cùng ngôi vị thôi sao?” “Đương nhiên là không phải…” Cô vui mừng vì câu nói vừa rồi của Mộ Dung Phong. Nhưng chưa kịp vui mừng xong, hắn lại thốt lên một câu dập tắt đi cái niềm vui sướng nhỏ nhoi ấy “Ngoài danh xưng, ngôi vị ra, cô còn luyến tiếc cả vinh hoa phú quý nữa kìa.” Hắn vừa nói, vừa nhếch mép cười khinh bỉ, tựa như một con ác quỷ đội lốt người. Đối với con ác quỷ này, cô chính là kẻ đã chia rẽ tình yêu đẹp của hắn và Lý Nhã Đình. Trong suy nghĩ của Mộ Dung Phong, nếu không phải vì cô ban đầu tiếp cận và dùng lời ngon ngọt dụ dỗ cha hắn thì hắn đã không bị cha ép phải kết hôn với cô. Hắn hận cô, và cũng cực kì chán ghét cái dáng vẻ hiền lương thục đức của cô. Bởi vì với hắn mà nói, đó chỉ là một bầu trời giả tạo mà cô tạo ra để lừa người. Cô chưa kịp lên tiếng thì hắn lại nói “Không ly hôn chứ gì? Được. Vậy thì cô đừng trách sao tôi độc ác!” Dứt lời, Mộ Dung Phong bỏ tay ra khỏi cổ cô, đẩy mạnh cô lên trên chiếc giường bên cạnh. Cô hoảng hốt, nhìn hắn “Mộ Dung Phong, anh tính làm gì?” “Làm gì? Không phải cô sẽ sớm biết đáp án thôi sao?” Hắn xé toạc chiếc váy trên người cô, mạnh bạo, triền miên với cô. Ngoài trời, cả một màn đêm đen tối. Mà ở trong phòng, tiếng nức nở hòa lẫn cùng tiếng rên rỉ, ân ái của một đôi nam nữ vang vọng khắp cả biệt thự. Từ khi gả vào nhà Mộ Dung, hắn chưa từng động đến thân thể cô. Nói cách khác, cô và hắn chỉ là vợ chồng hợp pháp trên danh nghĩa. Đây có thể xem là lần đầu tiên, hắn và cô ân ái như một cặp vợ chồng đúng nghĩa. Nhưng không ngờ, lần đầu tiên cô cùng hắn làm chuyện vợ - chồng lại đau đến như vậy. Một đêm này, nam hành hạ, nữ nhẫn nhịn chịu đừng. Không biết qua bao lâu, cuộc hoan ái mới kết thúc. Chỉ biết rằng, đến khi cô ngất đi, hắn cũng vẫn không chịu buông tha, ngược lại càng thô bạo tiến vào trong thân thể cô, hệt như một con dã thú. [Sáng hôm sau] Mặt trời vừa ló dạng cũng là lúc Kiều Yến Ly tỉnh dậy. Có vẻ như đêm qua bị hắn hành lên hành xuống đủ điều nên bây giờ cả cơ thể của cô đều đau nhức ê ẩm, nhất là ở vùng phía dưới. Kiều Yến Ly gắng gượng ngồi dậy, chậm rãi đi tới chiếc bàn. Nhìn tờ giấy có hai chữ “ly hôn” to đùng, bất giác cô ngã khụy xuống. Cô cười chua xót, cười thay cho những tiếng tan vỡ nơi trái tim. Rốt cuộc thì cô đã làm gì sai? Cô chỉ muốn ở lại, muốn được hắn quan tâm thôi mà? Tại sao hắn lại đối xử với cô như vậy chứ? Trong mắt hắn, cô chỉ ở lại vì ngôi vị, vì danh xưng, và vì vinh hoa phú quý thôi sao? Tuy ngày thường, người đàn ông ấy có đôi chút dáng vẻ lạnh lùng, song hắn vẫn có thể đối xử tốt với bất kì ai ngoại trừ cô. Duy chỉ có cô, chỉ có cô là hắn luôn luôn tàn nhẫn, luôn luôn máu lạnh vô tình như vậy. Thời buổi này, muốn được yêu thôi cũng là một cái tội danh sao? Thật không ngờ, thầm thương trộm nhớ vỏn vẹn mười năm, kết hôn ba năm, lại không thể đánh đổi được một chút cảm tình nào từ hắn. Hắn ghét cô tới vậy sao? Hắn muốn nhanh chóng ly hôn với cô để có thể danh chính ngôn thuận rước người hắn yêu về chăng? Nực cười làm sao. Quanh đi quẩn lại, phút chốc, cô và hắn vẫn không thể nào tránh khỏi việc ly hôn. Được. Nếu hắn muốn cô rời xa hắn như vậy, thì cô sẽ toại nguyện cho hắn. Hắn muốn ly hôn? Cô đồng ý ly hôn. Hắn muốn Kiều Yến Ly – cô vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của hắn? Cô tình nguyện biến mất khỏi hắn mãi mãi. Đáng lẽ ra vì tình yêu dành cho hắn, cô không nên đồng ý ly hôn. Ngược lại, cô phải khư khư giữ lấy hắn đến cuối đời. Nhưng mà, sau một đêm, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Dù cô có níu kéo hắn nhiều cỡ nào, trái tim hắn vẫn không ở chỗ cô thì cũng có làm được gì đâu? Dreame-Editor's pickĐạo Phi Đương Đạo Phúc Hắc Vương Gia Xin Hãy Tiếp ChiêuTình Đầu Trao Trả Thiên ThuTưởng Chỉ Là Thích, Không Ngờ Là Yêu Mối tình đầuVì người mà đếnCứ ngỡ chỉ là gặp gỡThầy Nghĩ Trò Bị Ngáo Bả Mất Rồi!!
Đệ 381 chương bừng tỉnh đại ngộ Ngày hôm sau, Diệp Cẩm Tú sáng sớm thượng liền đi bệnh viện. Tại ngăn cách phòng bệnh nhìn đến Dụ Trì Diệp hậu, cô bừng tỉnh đại ngộ, đỏ hồng mắt, cũng không khóc, cả người ngơ ngẩn. Dụ Lộ Lộ mà nói, để cho cô minh bạch, này năm năm tới, chịu khổ không ngừng là cô một người, Dụ Trì Diệp sở chịu thống khổ cùng hành hạ, không chút nào so với cô thiếu một phần, cô còn có lý do gì, vẫn canh cánh trong lòng a? "Trì diệp..." Cô nhịn không được nghẹn ngào, bụm mặt không cho chính mình khóc xuất lai! "Cẩm Tú, " trầm thấp kêu gọi, thâm tình gọi tên nàng! Cẩm Tú trái tim đột nhiên kịch liệt nhảy dựng. Nhìn chăm chú hướng trên giường bệnh hi vọng của mọi người đi. Lúc này, Dụ Trì Diệp đã tỉnh lại, có chút vui sướng, tràn đầy yêu say đắm nhìn cô. Hắn nâng lên một bàn tay, giống như là muốn đòi đi cầm tay nàng! Để cho mình thật sự tin tưởng, yêu người phụ nữ kia, giờ này khắc này thật sự liền bồi tại bên cạnh hắn! Diệp Cẩm Tú thấy hắn đã tỉnh lại, mừng rỡ, vội vàng đi cầm tay hắn, "Trì diệp, ngươi thức dậy? Ngươi rốt cục thức dậy!" Cô làm như vui mừng, rõ ràng là cao hứng nở nụ cười, đúng là hốc mắt, lại từ từ chứa đầy nước mắt! Bởi vì Dụ Trì Diệp tỉnh lại, cô cao hứng nở nụ cười. Đúng là một nghĩ vậy sao nhiều năm, bọn hắn lẫn nhau không biết chuyện tương hỗ hành hạ chính mình, cô dừng không được lòng chua xót muốn khóc. "Đừng khóc, ta không sao!" Dụ Trì Diệp hữu lực về cầm tay nàng, gắt gao. Nhìn cô không tha được dời mở tròng mắt. Dụ Lộ Lộ nhìn thấy này màn, không đành lòng tái quấy rầy bọn hắn. Nhẹ nhàng xoay người ly khai mang theo cửa phòng bệnh thối lui ra ngoài. Liền làm cho bọn họ hai người một chỗ đi, nói toạc ra hết rồi. Cô nghĩ muốn! Cẩm Tú một tay cầm cái gối đệm lót tại Dụ Trì Diệp sau lưng, để cho hắn tựa vào được càng thoải mái một chút. Dụ Trì Diệp vẫn là không tha được buông ra nắm thật chặt của nàng một cánh tay kia. Ánh mắt chuyên chú nhìn cô có chút gầy mặt, không tha được dời. "Mấy năm nay, ngươi bị không ít khổ đi? Ủy khuất ngươi rồi !" Dụ Trì Diệp đau lòng nhìn cô. "Mấy năm nay ngươi lại làm sao dễ chịu?" Cẩm Tú khóe mắt đau xót, nhớ tới Dụ Lộ Lộ nói cho của nàng toàn bộ, sắp rơi lệ! "Ta không sao, chuyện năm đó..." "Tôi đều đã biết rõ, chuyện năm đó bất quá là cái cạm bẫy, đều là hiểu lầm. Nói đến cùng, chúng ta đều là thân bất do dĩ bị vận mệnh trêu cợt." Cẩm Tú mắt lạc, rốt cục rơi xuống. "Cẩm Tú, ngươi đồng ý tha thứ tôi rồi hả ?" Dụ Trì Diệp con ngươi nháy mắt mang theo một tia chờ đợi, "Mang theo tiểu bảo, con trai của chúng ta, trở lại bên cạnh ta, có được hay không? Cẩm Tú, chúng ta hòa hảo đi?"
-"Quần áo của tôi đâu? PARK CHAEYOUNG !!!"Mới sáng trên người Lisa đã không có một mảnh vải, cả phòng chẳng có một bộ quần nhào đến ôm cổ Lisa, hôn lên má "cục cưng" của cô hai cái, xoa đầu bảo-"Cục cưng, hôm nay không đi làm, ở trong nhà phục vụ chị."-"Chaeyoung, cô làm gì vậy hả? Mau buông tôi ra"-"Chị không buông"-"Buông ra"-"Không buông"-"Bốp!" Mông cô đau điếng, ngả chống vó trên đường hoàn quấn chăn lên người, đi ra Chị có thai rồi!!! Chị đã thụ tinh trứng của em một lần nó liền làm ổ trong bụng chị! Bây giờ chị đau bụng quá!""..." Lisa nghe xong, hồn vía đều bay ra ngoài hết, xong tới bế cô tổ tông! Chaeyoung! Cô muốn chết hả, tại sao không nói sớm?" Lisa vội vàng lao ra cửa, Chaeyoung liền cười ha ha ha...-"Lisa, em dễ bị gạc quá! Em yêu cô gái kia như vậy làm sao có thể thương con của chị, chị làm sao dám để nó lớn lên trong bụng mình chứ?!"Ánh mắt Lisa liền đông lại, lòng ngực cô phập phồng, lạnh lùng đẩy Chaeyoung xem như cô thông minh. Tôi liền nghĩ nếu cô thật sự mang thai tôi có nó để nó tồn tại hay không?" Lisa lạnh lùng xoay nói vọng bối! Em thật vô tình à...hôn nhân thương mại cũng cần kéo dài mà, em đừng đáng ghét thế chứ! Sao này em kết hôn cùng cô ấy chị sẽ đem lì xì thật lớn...thật lớn....thật lớn..."Giọng Chaeyoung nhỏ dần, nhỏ dần, tan vào tuyệt vọng. Lisa đã đi mất...Lisa, cô ấy trở về rồi, cuộc hôn nhân hữu danh vô thực của chúng ta sẽ nhanh chóng kết thúc con gái mà em yêu đó đã về người con gái yêu em đó sắp phải đi rồi...Nước ai..-Ngày cô gái Lisa yêu trở về bên cô. Lisa nói-"Chaeyoung, chúng ta ly hôn đi!"Chaeyoung không kinh ngạc, nhìn bọn họ sóng vai đứng trước mặt cô...vô cùng xứng đôi. Cô nói-"Nếu chị nói...chị không gạc em, chị thật sự mang thai, em sẽ không ly hôn chứ?"-"Cô thích đùa giỡn thế sao? Nhưng mà...nếu thật sự có thì phá nó đi! Chỉ có cô ấy mới xứng mang thai con của tôi!""..." Lời đó của Lisa, cô đang cố tiếp cùng, cô nở nụ cười tươi rói, như những gì bản thân vẫn thể hiện trước mặt Lisa-"Lisa, em không có khiếu khôi hài gì cả...""..." Lisa, em là người chị yêu nhất trên cuộc đời này. Được! Chúng ta ly hôn đi!" Cô lại nói tiếp, như giả như thật nhưng nổi đau trong tim là rõ ràng không thể chối là...Lisa không biết. Còn Lisa, thật chất không tin cô thật sự mang căm ghét bộ mặt luôn tươi cười không quan tâm này của Chaeyoung. Thế nên cô liền muốn yêu người con gái luôn quan tâm cô như Chaeyoung?-"Tài sản chia đôi, tôi và cô ấy sẽ dọn ra ngoài. Căn nhà này, tặng cho cô."Lisa đưa tình nhân nhỏ của mình đi ngay sau cười của Chaeyoung vẫn tươi, cô vẫn vui vẻ nhảy múa ca hát đi lên bối ngoan, bảo bối ngoan...khi mami về mẹ cùng Rosie có bánh ăn..."-"Bảo bối a...bảo bối à...mami về hôn mẹ cũng là hôn con..."Thế nhưng...Rosie à, mami của con không bao giờ về nữa rồi...Chaeyoung xoa xoa bụng, vẻ mặt tươi cười nhưng còn khó coi hơn khóc. Và rồi, tiếng nấc nghẹn nuốt chửng lấy căn phòng Cô từng bắt Lisa chụp với mình rất nhiều hình, cô cầm một khung đó Lisa cười...nhưng hôm nay cô lại khóc...Có lẽ...Lisa luôn nhìn thấy em tươi cười nên đâu biết rằng sau bóng lưng kia chính là em đang khóc...5 năm sau...
cưng chiều vợ cũ chap 1