Công Đức Thần Điện Thần Linh, như vậy trả lời hắn bọn họ. Sa Đà Thất Giới thần, đều tại tham gia Thần cấp Công Đức Chiến, cũng không có tại Thiên Đình giới, tự nhiên cũng liền không biết Tổ Linh giới thế cục. Công đức chép Kinh là một trong những công đức thù thắng không thể nghĩ bàn. Thời xưa, khi các phương tiện ấn loát còn thô sơ thì chép kinh thành nhiều phiên bản để tụng đọc là hình thức phổ biến. Ngày nay, hình ảnh đẹp đẽ và cổ kính của người ngồi chép kinh Trang chủ / ẤN PHẨM CÔNG GIÁO. Hiển thị tất cả 2 kết quả. Lọc theo giá. Lọc. Giá 9,000 ₫ — 20,000 ₫. Có thể bạn sẽ thích. Kim Chỉ Nam Cho Cha Mẹ Công Giáo 249,000 ₫. Những Ngày Lễ Công Giáo 26,000 ₫. Lần Hạt Mân Côi 20,000 ₫ 18,000 ₫. Vai Khánh trong "Tuổi thanh xuân". "Tuổi thanh xuân" là bộ phim do Việt Nam và Hàn Quốc hợp tác sản xuất. Hồng Đăng vào vai Khánh, một chàng trai chín chắn, ngọt ngào và vô cùng tình cảm. Trong phần một của bộ phim, Hồng Đăng gây ấn tượng với lối diễn xuất lôi cuốn Danh từ []. ấn. Con dấu của vua hay của quan lại. Rắp mong treo ấn, từ quan (Truyện Kiều); Động từ []. ấn. Dùng bàn tay, ngón tay đè xuống, gí xuống. Ấn nút chai; Nhét mạnh vào. Ấn quần áo vào va-li; Ép người khác làm việc gì. Ấn việc giặt cho vợ.; Dịch [] Tham khảo [] "ấn", Hồ Ngọc Đức, Dự án Từ điển Kế tiếp, ngành Báo chí khối C00 là 29,90 điểm. Ở phía Nam, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TPHCM cũng công bố điểm chuẩn cao nhất là ngành Báo chí (tổ hợp C00) với 28,25 điểm. 10 ngành có tổ hợp điểm chuẩn cao nhất gồm: Báo chí 3YXr. Chẳng mấy chốc mọi người đã thống nhất, phải tranh thủ lúc này mà giết chết Ma quân Phệ Hồn. Trữ Tần còn muốn nói gì đó, mấp máy môi mấy cái, cuối cùng đành ngậm miệng sau cái nhìn đầy tính ám chỉ của gia chủ Trữ gia. Bọn họ nói cũng đúng. Sát khí trên người kẻ này quá nồng nặc, thực lực lại mạnh đến mức họ không thể tưởng tượng nổi, bọn họ hoàn toàn không thể khống chế được. Nếu không giết ông ta, hậu quả sẽ khó mà lường được. Không ai muốn chết cả. Hắn cũng không muốn. Hắn nhắm chặt hai mắt lại rồi lập tức mở ra, trong lòng đã thầm quyết định! Giết chết ông ta! “Ra tay!” Lệnh vừa ra, chỉ thấy đủ mọi công kích đã rơi xuống người Tô Tiễn đang nằm dưới đất, ánh sáng chói lòa đến mức hoa cả mắt. Nhưng điều khiến họ kinh sợ là, công kích của bọn họ căn bản không thể phá nổi lớp phòng ngự của Tô Tiễn. Trên tấm áo choàng đen của ông ta hiện lên ánh sáng mờ mờ, ánh sáng này vừa xuất hiện đã có thể hóa giải hết tất cả mọi sát chiêu. Ngay cả Hồng Phù và Lục Ý đều là cảnh giới Thiên Tiên mà cũng rất gian nan mới lưu lại được vài vết nhăn trên quần áo của ông ta, song chỉ trong chớp mắt, những dấu vết đó cũng tự mình khôi phục… Chỉ có bà Vương rút giày ra đập là trúng được mặt ông ta! Vì bà Vương mặc dù là tu vi Nguyên Anh kỳ, nhưng bình thường rất ít sử dụng linh khí hay phép thuật. Cái chiêu rút giày ra quất đó cũng không hề dùng đến linh khí, cho nên cũng không kích hoạt kết giới phòng ngự trên chiếc áo choàng, lúc này mới có thể đập trúng lên người Tô Tiễn. Bà dùng lực cũng mạnh lắm, thế nhưng mặt ông ta vẫn cứ trắng bệch chẳng khác gì trước đó, ngay cả một vết đỏ cũng không. Nói cách khác, bọn họ không chỉ không phá được phòng ngự trên quần áo của Tô Tiễn, mà ngay cả phòng ngự trên cơ thể ông ta cũng phải bó tay! “Vậy phải làm sao bây giờ.” Bà Vương sốt ruột đến độ nước mắt túa ra, giày trong tay bà vả lên mặt Tô Tiễn đôm đốp, bà vừa vả vừa kêu la, “Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?” Năm đó bán đồ ăn, gặp phải khách khứa không nói lý, bà cũng ngồi dưới đất kêu khóc y như thế. Hồng Phù nói “Hay là, đổ độc dược vào miệng ông ta?” Lục Ý lắc đầu, “Ông ta cũng giỏi về dùng độc, thân thể của ông ta càng là đã được tôi luyện trong độc dược. Độc của chúng ta chẳng làm gì được ông ta đâu.” Đây chính là chênh lệch giữa bọn họ ư? Người nằm yên ở nơi đó mặc bọn họ giết, bọn họ cũng không thể giết nổi. Sở Tài Nguyên nhanh mồm nhanh miệng “Các ngươi chẳng phải là cảnh giới Thiên Tiên rồi sao, lúc trước còn nói cảnh giới Thiên Tiên là cảnh giới tu vi cao nhất thượng giới, sao giờ…” Bỗng hắn thấy vẻ mặt Hồng Phù và Lục Ý đanh lại, bởi vậy cũng ý thức mình đã đắc tội đến người ta, ngượng ngùng ngừng lại không nói tiếp nữa. Cũng chẳng biết vì sao, lúc này nhìn Hồng Phù, trong lòng hắn luôn thấy có chút gì đó là lạ, cũng không dám nhìn thẳng vào mặt của Hồng Phù. “Chúng ta vừa mới đột phá Thiên Tiên.” Hồng Phù giải thích, mặt lạnh tanh. “Ma quân Phệ Hồn, đã đột phá cảnh giới Thiên Tiên sáu ngàn năm trước rồi.” “Giới chủ nắm trong tay cả một giới, tín đồ dưới tay đông đúc, ngàn ngàn vạn vạn, niệm lực hùng hậu giúp ông ta càng mạnh hơn.” “Chúng ta tuy đều là cảnh giới Thiên Tiên giống ông ta, nhưng chênh lệch trong đó…” Nàng dừng một lát, “Chẳng khác gì ngươi với Mục Cẩm Vân, ở giữa cách một trăm Tô Lâm An.” Hồng Phù biết về Mục Cẩm Vân cũng là do Sở Tài Nguyên nói lúc đã uống say khướt. Ban đầu giữa hắn và Mục Cẩm Vân không chênh lệch nhau là mấy, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn ngủi đã bỏ lại hắn rất xa, tuổi còn trẻ đã đứng đầu châu Vân Lai, thủ đoạn độc ác, là kẻ thù lớn nhất của hắn. Hắn muốn báo thù. Nhưng Mục Cẩm Vân đã chết. Nhưng dù Mục Cẩm Vân đã chết, thì vẫn là ác mộng của Sở Tài Nguyên. Mỗi lần nhớ lại, hắn đều lạnh hết cả người, chỉ có khi rượu say gan lớn, mới dám mắng một hai câu. Lời so sánh của Hồng Phù đã gợi ra nỗi đau trong lòng Sở Tài Nguyên. Nếu là lúc trước, hắn đã cãi nhau với Hồng Phù luôn rồi, nhưng lúc này vừa mở miệng, chú ý tới vẻ mặt âm trầm của Hồng Phù, Sở Tài Nguyên ngơ ra không dám nói nữa. Hắn không biết mình chột dạ cái gì, chỉ có thể hừ một tiếng rồi thôi. Trữ Tần nói “Vậy mang ông ta đến miếu đi.” “Mùi hương trong miếu có thể an thần, hy vọng có chút tác dụng.” Quan trọng nhất là trong miếu khắp nơi đều treo tranh vẽ, vật trang sức, vật trang trí linh tinh của Củ cải đại tiên. Mong rằng mấy thứ đó có thể kích thích được đầu óc ông ta, để ông ta mãi chỉ là Tô Thừa Vận. “Được.” Bọn họ muốn đưa ông ta vào trong miếu, nhưng cũng không nâng lên nổi, cuối cùng, chỉ có thể để mọi người vào nhà đem tất cả mấy thứ tranh vẽ, vật linh tinh đều lấy ra hết, treo bên người Tô Tiễn, đủ được cả một vòng tròn, vây luôn ông ta vào giữa những bức họa. Vừa treo xong, mọi người đã thấy người bên trong khẽ động đậy. Ma quân Phệ Hồn mở mắt ra, sau đó, ánh mắt như bị dính chặt vào bức tranh treo trước mặt. Ông ta đứng dậy, chạm tay vào bức tranh, miệng gọi “An An.” Sau một khắc, ông ta vung tay lên, dùng tay làm đao, chém rơi bức tranh trước mặt, tay cũng xuyên thủng qua cuốn tranh. Trong lòng Trữ Tần giật thót, thầm kêu một tiếng “Không ổn!” Ông ta hủy đi bức tranh, ngay cả những bức tranh đó cũng không ngăn được ông ta, vậy thì kẻ thức tỉnh chính là Ma quân Phệ Hồn Tô Tiễn, không phải Tô Thừa Vận! Nhưng đúng lúc này, Ma quân Phệ Hồn đã mắng “Tranh vẽ, tranh vẽ, lại là tranh vẽ!” “An An nhà ta đâu, đi đâu rồi?” Ông ta giơ tay lên vươn ra, vạch giữa hư không lấy ra một màn ảo ảnh đầy trời lông chim trắng xóa, sau đó quát về phía ảo ảnh “Vũ Thương, chủ nhân ngươi đâu?” Vũ Thương, là món quà được chính Tô Thừa Vận tự tay luyện chế, đưa tặng cháu gái yêu Tô Lâm An làm quà sinh nhật. Nhưng thứ mà ông ta bắt lấy cũng không phải bản thể của Vũ Thương. Bản thể của Vũ Thương còn đang chở cả trấn Thanh Thủy, mà ông ta cũng không phải chủ nhân của Vũ Thương, lúc này mọi người còn đang ở ngoài trấn Thanh Thủy. Nếu cứ cưỡng chế bắt đến, trấn Thanh Thủy có thể sẽ bị hủy diệt. Thứ ông ta bắt là linh hồn của pháp khí. Tay không mà bắt được linh hồn của pháp bảo, lại còn không làm tổn thương đến bản thân pháp bảo, đó là bởi vì pháp bảo đó do ông ta luyện chế, ông ta vô cùng quen thuộc với nó, mà chính ông ta cũng có phép thần thông Diệu Pháp Chi Cố. Linh hồn của pháp bảo Vũ Thương là một chiếc lông vũ, nom vẻ ngoài cũng giống những lông chim màu vàng kim trên tấm áo choàng đen của Ma quân Phệ Hồn, nó rùng mình, làm một động tác lắc đầu, sau đó nói “Không biết.” Chủ nhân ở nơi nào, nó không biết. Lúc trước nó đi theo phân thân của chủ nhân, mà trên người người trước mặt này, cũng có một chút hơi thở của phân thân chủ nhân. Nhưng chủ nhân thực sự đã đi đâu, Vũ Thương và Sơn Hà Long Linh đều không biết, nó gọi cả Tiểu Bạch tới đây, nói “Chúng ta đều không biết.” Tuy rằng Tiểu Bạch không thích khí tức trên người Ma quân Phệ Hồn, nhưng nghĩ đến chuyện ông ta dù sao cũng là ông của chủ nhân nên cũng có vài phần thân cận, cố gắng khắc chế nỗi chán ghét của bản thân với hơi thở đầy tanh tưởi của người trước mắt, mắt long lanh nhìn Ma quân Phệ Hồn “Ông ơi, ông biết chủ nhân ở nơi nào không?” Tô Thừa Vận cả giận “Hỏi thừa, ta mà biết thì còn phải hỏi các ngươi!” An An của ông ta đã phải chịu biết bao đau khổ, sao đám thuộc hạ mà con bé thu phục được đều là một đám phế vật thế nào, không đứa nào dựa được vào hết. Nếu chỉ dựa vào vài cái pháp bảo này, liệu có đủ để bảo vệ an toàn cho An An của ông ta không? Vừa quát xong, Tô Thừa Vận lại tự cười, “Còn sống, An An vẫn còn sống!” Những lời này càng nói, vẻ mặt ông ta lại càng điên cuồng hơn, trông càng lúc càng bất thường. Nhưng cũng may ông ta không biến trở lại thành Ma quân Phệ Hồn, mà chỉ đứng đó thì thào, “Phải báo thù cho An An, tụ hồn, không chết, nó không chết…” Ông ta bước lảo đảo vào cổng trấn Thanh Thủy, sắc mặt đã khôi phục như thường. Ông ta cầm lấy một chiếc lông chim vàng kim thêu trên y phục của mình, vẩy một cái, giũ ra một ít mảnh bạch ngọc vụn, sau đó quay ngoắt lại, quát đám người trong trấn Thanh Thủy, “Các ngươi, ai là quản sự?” Quả thực trở mặt còn nhanh hơn lật sách. Gia chủ Sở gia cố trấn định lại, chậm rãi bước ra. Giao tiếp với kẻ điên điên khùng khùng này quá nguy hiểm, ông không thể để cho những người khác đi mạo hiểm. Tuổi ông đã cao, dù sao cũng phải làm gì đó cho mọi người. “Chính là tại hạ.” Tô Thừa Vận lạnh lùng nói “Phế vật.” Tu vi kém như thế, không phải phế vật thì là gì. “Dựng tượng trước cửa làm cái gì? Việc tốt theo đôi!” “Bên trái dựng của ta, bên phải dựng của An An, cần phải dùng thứ đá cao cấp nhất, mời thợ thủ công giỏi nhất!” “Còn đứng ngớ ra đấy làm gì, không mau đi làm đi!” Thủ hạ của ông ta không có ai vụng về đến như thế, nếu đây mà là thủ hạ của ông ta, ông ta đã sớm tát cho một cái chết tươi rồi. Đáng tiếc, đây là người của An An, ông ta không thể xử lý được, miễn cho chọc con bé không vui, sau này lại giận dỗi với ông. Tô Thừa Vận thầm nghĩ, “Chờ An An về rồi lại xử lý ngươi, nhất định phải chỉnh đốn đám này một phen tử tế, nhìn xem toàn là một lũ thế nào chứ! Phế vật, toàn là lũ phế vật, để nó xem, chẳng có một kẻ nào là dùng được!” Chẳng qua nhìn kỹ lại sẽ phát hiện, có niệm lực tồn tại ở nơi này, đầu óc ông ta lại trở nên bế tắc rồi, châu Vân Lai cũng có niệm lực? Nơi này là nơi nào? Không phải châu Vân Lai sao? Không, ta không muốn rời khỏi châu Vân Lai. Ta chỉ muốn trốn ở nơi này… Trong lúc ông ta tự lẩm bẩm, vẻ mặt vẫn thay đổi liên tục, một tay lại đưa lên túm tóc, hung tợn vò vò. “Tiền bối tiền bối, chỗ này của ta có một pháp bảo do tự tay đại sư tỷ luyện chế!” Trữ Tần móc ra một pháp bảo, dâng lên như hiến vật quý. Tô Thừa Vận ngẩng đầu liếc mắt một cái, con ngươi đỏ au đảo qua, sau đó giơ tay cầm lấy pháp bảo đó, “Ừ, là tay nghề của An An.” Trữ Tần thở phào một hơi. Hắn đại khái đã biết phải đối phó với Ma quân Phệ Hồn trước mặt thế nào. Cứ dùng danh đại sư tỷ dụ dỗ ông ta là được. Nhưng rồi sẽ có lúc mọi thứ dùng hết, mà ông ta cũng sẽ dần dần đỡ hơn, đến lúc đó sẽ không thể nào dỗ được nữa. Trữ Tần thầm lo nghĩ. “Đại sư tỷ, ngươi chừng nào mới có thể trở về, ngươi rốt cuộc đã đi đâu?” “Đám người Nam Ly đại sư giờ thế nào rồi?” “Hiện giờ Khương kiếm tiên cũng không rõ sống chết.” Rõ ràng mới trước đó không lâu, tất cả mọi người còn bình yên sống chung một chỗ, giờ mới qua bao lâu mà đã tan tác mỗi người một nơi. Đúng thật là, thế sự khó lường. Kẻ có thực lực yếu kém, căn bản không thể nắm giữ vận mệnh của mình trong tay. Dù có ẩn nấp kỹ đến mấy, rời xa khỏi phân tranh thế tục, cũng vẫn không thể có được an bình. Thời buổi loạn lạc này, căn bản không cho người ta cơ hội sống nào. Bọn họ sinh nơi hạ giới, có thể đến được đây đã không dễ dàng gì. Bây giờ, cũng chỉ đành đi được bước nào hay bước ấy mà thôi. Cùng lúc đó, Ma quân Phệ Hồn ra lệnh cho dựng hai pho tượng xong cũng đuổi luôn gia chủ nhà họ Sở đi. Ông ta cầm pháp bảo do cháu gái ngoan luyện chế, mỉm cười bước vào trấn Thanh Thủy. Ông ta dạo bước trên đường, rõ ràng chỉ có một tay, mà khí thế vẫn uy nghiêm đáng sợ, áo bào đen không gió tự động phất phơ, những hoa văn vàng kim đầy sống động, lượn lờ trên vạt áo đen của ông ta. Giờ phút này, trông ông ta như một quân vương đang đi thị sát lãnh địa của mình vậy. Đi được một đoạn, vẻ mặt Tô Thừa Vận lại càng kém hơn. Sắc mặt vốn nhợt nhạt đã hơi tái xanh, cả mặt đều âm u, hai chân mày nhăn chặt, như sắp thắt luôn lại với nhau. “Ta là kẻ đứng đầu một giới, cháu gái ngoan lại chỉ là một trưởng trấn?” “Đã vậy còn là một trấn nhỏ như thế này?” Nói xong, trong đầu lại nổ cái ầm, “Giới chủ? Ta là giới chủ sao?” “À, Tô sư tỷ từng nói, chờ ông của tỷ về, sẽ cai quản viện Giới Luật trong trấn Thanh Thủy của chúng ta, sau đó tôn ngài làm giới chủ, để ngài quản chúng ta.” Trữ Tần theo ngay sau bịa chuyện đầy trời, không ngờ lời chém gió như thế cũng lừa được Ma quân Phệ Hồn thật. Ông ta gật đầu, “Coi như nó có hiếu tâm.” Tô Thừa Vận chỉ là thuận miệng khen một câu bâng quơ, ngữ khí cũng không tính là tốt, nhưng trong đầu thì sung sướng lắm, còn ngọt hơn cả ăn mật. Contact - ToS là web đọc truyện hay, đọc truyện online mới nhất 2023 cập nhật mỗi ngày với hàng chục ngàn truyện thuộc nhiều thể loại cập nhật thường xuyên, truyện gì cũng có, đặc biệt miễn phí 100%. Tác giả Thanh Sam Yên Vũ Trạng thái Dịch full Đọc từ đầu Khi tỉnh lại, Tô Lâm An phát hiện nguyên thần mình bị giam trong một thanh kiếm gỉ cùng với ấn Công Đức. Nàng gặp được Mục Cẩm Vân - một thiếu niên kỳ lạ, bề ngoài thì thiện lương nhưng bản chất lại xấu xa không từ thủ đoạn. Nhưng chỉ hắn mới nhìn thấy và nghe được mình nói, vì thế mà Tô Lâm An đành phải nhẫn nhịn, đi theo hắn hòng tìm cơ hội trở người đến trấn Thanh Thủy, lên núi tìm bảo vật và tình cờ cứu giúp hai ông cháu nọ, chính vì vậy mà đắc tội với Trương gia. Sau đó, hai người đi vào một cái giếng cây và liên tiếp gặp phải những chuyện ly trình dài phía trước có những điều gì mới lạ chờ đón hai người? Tại sao chỉ có Mục Cẩm Vân có thể nhìn thấy Tô Lâm An? “Trong miệng các ngươi, ông của ta là đại ma đầu, cha ta cũng là ma đầu. Từ nhỏ họ đã nói với ta, những người được nuôi dưỡng bên ta chỉ là đồ chơi, ta giết người thì có khác gì việc các ngươi giết chó, giết linh thú đâu?” “Ta có thể giết người.” “Người cũng có thể giết ta.” “Nhưng chỉ cần trở nên mạnh hơn, chỉ có ta giết người, chứ không có chuyện người giết ta.” “Hôm nay rơi vào tay ngươi là do ta kém cỏi, ta cũng không có gì để nói...” Tô Lâm An mặc áo bào xanh rách rưới ngồi dựa vào gốc đại thụ, thở hổn hển từng hơi, dường như chỉ nói mấy lời này đã làm hao tổn toàn bộ sức lực của nàng. Mái tóc nàng rối loạn, trên áng tóc đen kia còn vương một đoạn trâm đã bị gãy, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Sắc mặt nàng trắng bệch như giấy, khóe môi còn đọng máu, chảy dọc xuống cằm như một con rết xấu xí dữ tợn. Tô Lâm An bị thương nặng, không thể chạy nổi nữa. Ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá, in lên mặt đất từng vòng tròn rực rỡ nho nhỏ, nàng cúi đầu nhìn những đốm sáng đó, nở một nụ cười điềm tĩnh xinh đẹp. Tới thế giới này, nhìn thấy cảnh tượng này, mới biết quyến luyến, mới không nỡ lòng. Vào giây phút này, nàng nào giống một nữ ma đầu xem mạng người như cỏ rác. Nàng ngẩng đầu nhìn về phương xa, phóng tầm mắt đầy nhung nhớ tới dãy núi kia. Đôi mắt màu xanh lam sạch sẽ trong vắt đến nỗi dường như quang cảnh đẹp đẽ nhất của thế gian này đều được phản chiếu trong đó. Chết rồi sẽ không nhìn thấy nữa. Mi mắt dần dần khép lại, giữa khe hở đó, nàng nhìn thấy một người đạp gió lướt mây từ trên cao hạ xuống. Giây phút đó, Tô Lâm An dường như hồi quang phản chiếu*. Nàng mở to mắt, trên gương mặt tái nhợt lại hơi phục hồi sức sống, như nét mực chu sa lan trên tờ giấy trắng, tô điểm thêm cho dung nhan của nàng. * Hồi quang phản chiếu Chỉ hiện tượng người sắp chết bỗng phục hồi tinh thần minh mẫn trước giây phút cuối đời. “Khương Chỉ Khanh, ngươi để ta chết được nhắm mắt có được không?” Ánh mắt nàng sáng rực nhìn chằm chằm vào hắn, “Ta từng đào mộ tổ nhà ngươi hay sao mà đáng để… một thượng tiên đã phi thăng lên thượng giới như ngươi không tiếc… dùng phân thân cầm lệnh tiên sứ về hạ giới, đuổi bắt ta ngần ấy năm?” Khương Chỉ Khanh này chỉ là phân thân của thượng tiên kia, chỉ có một phần mười sức mạnh của bản thể. Nhưng hắn nắm giữ lệnh tiên sứ, có thể tự do đi lại ở hạ giới, không bị ảnh hưởng bởi linh lực thiên địa của hạ giới, tất nhiên cũng sẽ không dẫn tới lôi kiếp của thiên đạo. Thế nhưng, bỏ nhiều công sức như vậy chỉ để xuống hạ giới truy sát nàng. Tô Lâm An nghĩ mãi cũng không hiểu, rốt cuộc thì nàng và Khương Chỉ Khanh có thù oán với nhau từ lúc nào? Nếu thật sự là thâm thù đại hận, trước khi hắn phi thăng hoàn toàn có thể tới giết nàng. Dù sao thì lúc đó tu vi của hắn cũng mạnh hơn phân thân này rất nhiều. Tại sao lên đó rồi lại xuống, quả thực khó lòng hiểu nổi. Phải biết rằng, nàng cũng chẳng phải đèn cạn dầu. Tuy tu vi nàng không bằng hắn, nhưng một phân thân cũng chẳng làm gì được nàng. Bằng không nàng đã chẳng thể ung dung tự tại sống thêm bảy mươi năm, biết bao nhiêu lần chạy thoát dưới mí mắt hắn. Nếu như không phải do lần tu luyện này bị tẩu hỏa nhập ma, nàng cũng sẽ chẳng rơi vào tình cảnh này. Nhìn Khương Chỉ Khanh đứng trước mặt, cách nàng một trượng không có động tĩnh gì, Tô Lâm An lại bật cười, “Sao không nói gì?” “Hay... chỉ đơn giản là ngươi thích đuổi bắt ta?” Nàng cúi đầu ho khan hai tiếng, “Khương Chỉ Khanh... không lẽ... ngươi thích ta?” Nàng nhìn Khương Chỉ Khanh, hàng mi dài khẽ chớp, cắt đứt gió xuân, dường như có vô vàn tình cảm chất chứa trong đôi mắt tựa làn thu thủy kia, như rượu ngon lâu năm, khiến người ta đắm chìm trong đó. Chỉ tiếc rằng, tiên sứ ở đối diện chẳng hiểu chút phong tình nào. Dù cho nàng nói gì, Khương Chỉ Khanh cũng chẳng đáp lời. Rõ ràng là một mỹ nam tử anh tuấn phi phàm, thế mà lại giống như một tên đầu gỗ. Chẳng phải nói, tu vi càng cao thì phân thân lại càng giống chủ nhân sao. Lẽ nào bản thể của Khương Chỉ Khanh cũng là một tên mặt liệt, không biết nói chuyện? Đã bảy mươi năm trôi qua, chưa từng thấy hắn mở miệng nói một chữ. Xem ra, trời đã định hôm nay nàng chết không nhắm mắt rồi. “Khương Chỉ Khanh, dù gì chúng ta cũng coi như quen biết lâu năm, ngươi không trả lời ta thì thôi, để ta chết thoải mái có được không?” Theo cách nói của đám tu sĩ chính đạo kia thì, Tô Lâm An nàng không thể chết một cách tử tế được. Nàng thực sự có chút sợ, sợ rằng Khương Chỉ Khanh sẽ bắt nàng sống không được mà chết cũng chẳng xong. Khương Chỉ Khanh vẫn không đáp lời, rõ ràng bước chân của hắn rất nhẹ, thế nhưng khi giẫm lên đám lá rụng lại phát ra những tiếng giòn tan. Âm thanh đó, khiến Tô Lâm An căng thẳng. Nàng nhếch khóe môi khô nứt, máu khô dính bên miệng sau khi được lưỡi liếm đi, lại tựa như son đỏ loang ra. Nàng nghiêng đầu mỉm cười, nheo mắt nói “Ngươi không nói gì thì ta coi như là đồng ý rồi nhé.” Tẩu hỏa nhập ma, lửa giận công tâm, sát khí cắn chủ... những oán khí chết trong tay nàng năm đó không tan, giờ bắt đầu cắn nuốt nguyên thần của nàng, hận không thể hút khô máu thịt của nàng. Nàng chợt nghĩ, quả thực thiên đạo có luân hồi. Ác nhân tất có ác báo, cũng có lý. Thế nhưng, ai bảo từ ngày nàng sinh ra, đã là kẻ ác mà người người đều kêu gào muốn diệt trừ chứ. Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, khóe môi mỉm cười. Bị hắn đuổi bắt lâu như vậy, nàng đã sớm không chịu nổi nữa rồi. Nàng nghĩ, Khương Chỉ Khanh dù gì cũng là một thượng tiên, chắc sẽ để nàng ra đi thanh thản. Nhưng mà ngay giây sau, Tô Lâm An - vốn đã sắp tắt thở lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết. Hai mắt nàng trừng lớn, cả người run rẩy không thôi, quanh người sát khí tuôn trào. Oán khí tâm ma vốn bị giam giữ trong cơ thể nàng dường như mạnh lên vô số lần, dồn dập xông ra, cắn nuốt máu thịt nàng. Đồng thời cũng kích thích nguyên thần của nàng, khiến thần trí nàng tỉnh táo, trơ mắt nhìn bản thân bị vô số cái miệng cắn nuốt... Bỗng, phía trước nàng xuất hiện một miếng ngọc hình vuông. Trên miếng ngọc đó khắc hình một cây bồ đề. Cây bồ đề tản ra ánh sáng xanh lá nhẹ bích quang, chói lọi dần dần bao phủ lấy cả cây đại thụ mà Tô Lâm An đang dựa vào, sau đó che khuất cả bầu trời. Bầu trời vốn đang quang đãng lại tối sầm trong chớp mắt, chỉ duy cây bồ đề này vẫn sừng sững giữa đất trời, tỏa ra bích quang vạn dặm. Mỗi tia sáng lại như một thanh đao đâm vào thân thể nàng. Khiến nàng suy yếu đau đớn và làm những oán khí trên người nàng ngày càng trở nên điên cuồng hơn. Thiên đao vạn quả như thiêu đốt cơ thể, cắt nuốt hồn phách. Nàng đau đến mức chết đi sống lại, nhưng lại chẳng thể chết được. Không biết có phải do ánh sáng màu lục kia hay không mà nàng - vốn đã không thể trụ được nữa lại vẫn có thể miễn cưỡng tiếp tục gắng chịu đựng trong cơn đau đớn tột cùng. Đến khi cả người nàng chẳng còn một miếng thịt nào nguyên vẹn, ngay cả gương mặt xinh đẹp cũng đã máu thịt be bét. Quả nhiên, không thể chết tử tế được mà. “Khương Chỉ Khanh, ngươi là đồ khốn nạn!” Nàng cầu xin được ra đi một cách thanh thản, nhưng hắn lại khiến nàng sống không bằng chết. Vào lúc cả người nàng thủng lỗ chỗ, thảm hại vô cùng, Tô Lâm An phát hiện những tâm ma oán khí đang quấn lấy nàng dường như đã phát tiết đủ, khí đen trên người nàng càng ngày càng nhạt dần. Tịnh hóa? Siêu độ? Ngọc bồ đề này có tác dụng hóa giải tâm ma oán khí? Chẳng lẽ Khương Chỉ Khanh muốn cứu nàng? Quả nhiên, vẫn bị mỹ mạo của nàng mê hoặc. Vào giây phút nàng nảy lên hi vọng, trong miếng ngọc bồ đề lại xuất hiện một dấu ấn hình bàn tay, đánh thẳng vào trán nàng... . Chưởng này mà đã đánh xuống thì không thể không ngỏm? Trước khi chết, Tô Lâm An chỉ kịp gào lên, “Con bà nhà ngươi!” Nguyên thần Tô Lâm An giống như bị hóa thành vô vàn đốm sáng, ào ạt xông vào ngọc bồ đề. Kể từ đó, nữ ma đầu một thời - Tô Lâm An biến mất khỏi thế gian, ác giả có ác báo. Chương 217 Chương 217VÔ SONG Tô Lâm An nghe thấy họ đang bàn bạc, chủ động nói “Không cần viết tên của ta đâu.” “Điều này...” Mặt nàng không có chút biểu cảm tiếp tục nói “Ta còn chẳng có tên.” Trình Nhất Hiên ở bên sững sờ, “Tỷ tỷ.” “Tên trước kia là Trình Nhất Tinh, là tỳ nữ của Trình gia, là kiếm nô của Trình gia...” Nàng ngẩng đầu lên, con ngươi lạnh lẽo, “Ta muốn tự đặt một cái tên mới cho mình.” “Vậy ngươi đã nghĩ ra tên gì chưa?” Tô Lâm An lắc đầu, “Vẫn chưa.” Vào đúng lúc này, Diệp Vạn Không kia lại chủ động nói “Tư chất này của ngươi có thể nói là thiên hạ vô song, nếu đã như vậy, sau này gọi ngươi là Vô Song đi.” Tô Lâm An khá vừa lòng, gật đầu đồng ý. Ừm, Diệp Vạn Không này đúng là có mắt nhìn người, có thể nhận ra vẻ đẹp tiềm ẩn dưới lớp vỏ bọc này của nàng. Còn về cái tên trên bia đá, ông tiếp tục nói “Tông môn xuất hiện đệ tử ưu tú, lão tổ nhất định sẽ rất vui. Cái tên này, thay đi thôi.” Vì vậy, tên trên bia đá được đổi thành Vô Song, ở phía sau là một chuỗi số dài, mà con số này, không biết lúc nào mới có thể có người phá vỡ. Bọn họ vừa thay đổi xong con số thì linh thuyền của Vấn Đạo Tông và Ngự Thú Tông tới, Vấn Đạo Tông hiện dẫn đầu, nhưng mọi người đều biết người trên chiếc thuyền vừa rồi rất đáng gờm, lúc này đều quan tâm xem rốt cuộc họ có được bao nhiêu. Kết quả vừa nhìn thấy bia đá liền ngây người ra, Vương Khanh An lẩm bẩm nói “Ba vạn, hơn ba vạn?” Nữ tu của Ngự Thú Tông kia nhảy lên bờ, lấy ra thái ngọc đã sớm chuẩn bị xong xuôi, “Này, có cược có chịu!” Thua bởi họ, dù sao vẫn tốt hơn là thua Vấn Đạo Tông. “Bọn họ có hơn ba vạn miếng, chúng ta còn phải đưa sao?” Một cô gái của Vấn Đạo Tông nhìn thấy nữ tu Ngự Thú Tông kia nộp ngọc ra, không nhịn được lên tiếng hỏi. Cô gái đó biết thái ngọc chính là đồ tốt, giờ phải lấy ra thì trong lòng cực kỳ không nỡ. Tô Lâm An nhìn lại theo hướng giọng nói cất lên, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô gái vừa nói câu kia. Rõ ràng chỉ là một bé gái tu vi Trúc Cơ kỳ người gầy trơ xương, vào khoảnh khắc đó lại khiến cho người khác có ảo giác như đang thấy hung thú. Cô gái kia tê rần cả da đầu, cố phô trương thanh thế nói “Nhìn cái gì mà nhìn! Ngươi đã có cả đống thái ngọc như vậy rồi mà còn muốn cướp lấy năm mươi miếng của chúng ta làm gì?” “Ta đã thắng.” Tô Lâm An gằn từng chữ. Diệp Vạn Không ngoảnh mặt làm ngơ, ông muốn biết, đứa trẻ sống sót ra khỏi căn phòng đó, trong cơ thể còn có chứa hai trứng trùng của cổ Phệ Tâm này, khi hung tính bộc phát sẽ làm ra chuyện gì. Có phải con bé, đã không thể điều khiển nổi sát ý của bản thân hay không? Lại chẳng ngờ, bé gái bỗng quay đầu nhìn ông, còn kéo kéo ống tay ông, “Chẳng phải ông là người làm chứng sao?” Ờm... Diệp Vạn Không cúi đầu ho khan một tiếng, “Có cược có chịu. Các ngươi vẫn nên giao năm mươi miếng thái ngọc kia ra đi.” Nữ tu kia còn muốn gây thêm chuyện, đã bị những đồng môn khác cản lại. Vương Khanh An lấy năm mươi mảnh thái ngọc ra đưa cho Tô Lâm An, còn nói xin lỗi. Nhưng vào đúng lúc này, vị nữ tu của Vạn Tượng Tông đứng bên bờ liền nói “Nàng ta, lập tức đưa về, không được vào Vạn Tượng Tông nữa.” “Tại sao chứ, ta...” Chỉ thấy nữ tu Vạn Tượng Tông phất ống tay áo một cái, cơn cuồng phong từ ống tay thổi ra ngoài, cô gái trên thuyền kia liền không thể đứng vững. Sau khi bị thổi văng ra ngoài, chỉ trong chớp mắt cô ta đã biến mất tăm. Sau khi người đó ném nữ tu kia đi thì lạnh lùng trừng Vương Khanh An, “Cho ngươi chọn đệ tử có tư chất cao, phẩm hạnh tốt qua làm trợ thủ cho mình, ngươi lại chọn thứ mặt hàng’ như vậy?” “Hiện giờ Vấn Đạo Tông thiếu mất một người, sau này sợ là các ngươi sẽ ở hạng chót, tự thu xếp cho tốt.” Sau khi dạy dỗ Vấn Đạo Tông một hồi, người phụ nữ mới nhìn về phía Tô Lâm An, “Ta là chưởng viện của Giới Luật Viện trong Vạn Tượng Tông, Nam Chỉ Khê. Các ngươi vào Vạn Tượng Tông ta nhất định phải tuân theo quy tắc của tông môn, nếu như làm trái lại, Giới Luật Viện nhất định sẽ không tha.” Nói về quy tắc lại cứ nhìn chằm chằm vào Tô Lâm An, xem ra người phụ nữ này chính là vị truyền âm với Diệp Vạn Không lúc trước. Nàng ta biết được thân phận hiện giờ của Tô Lâm An đi ra từ căn mật thất đó, trong người còn có cổ Phệ Tâm, bởi vậy cảnh cáo nàng không được làm loạn. “Tiểu Châu, đưa hai đứa trẻ này tới rừng Thanh Trúc.” Nam Chỉ Khê căn dặn. Sau lưng nàng có một tu sĩ mặc áo xanh tuổi tác không lớn đứng ra, cung kính đáp lời “Vâng, chưởng viện.” Trước khi rời đi, Diệp Vạn Không đưa cho Tô Lâm An một túi trữ vật, “Đống thái ngọc này, ngươi cứ cầm hết đi, là thứ rất hữu ích đấy, có thể coi như linh thạch dùng để tu luyện, cầm tới tông môn để đổi đồ, trao đổi với các sư huynh sư đệ khác cũng được. Cầm lấy cả đi.” Ông nghĩ một hồi, nói tiếp “Tu luyện cho tốt, chớ có làm biếng.” “Vâng.” Tô Lâm An thờ ơ đáp lại một tiếng, còn Trình Nhất Hiên thì vẫn chưa hồi thần lại từ sự đả kích khi tỷ tỷ đổi tên, chỉ đáp lại một tiếng theo bản năng. Dư Tiểu Châu dẫn hai đứa bé tới rừng Thanh Trúc. Hắn đi ở đằng trước, không ngừng quay lại liếc nhìn họ. Đứa bé gái lớn hơn chút có tư chất nghịch thiên, không ngờ lại có thể thu hút tới hơn ba vạn miếng thái ngọc. Bé trai bên cạnh cô nhóc thực ra cũng không tính là tệ, nhưng so sánh với cô nhóc kia thì đúng là không đáng nhìn đến. Nghe nói, bé gái này là tỳ nữ của nhà bé trai? Hiện giờ thân phận lại có nghịch chuyển to lớn. Đang suy nghĩ đã nhìn thấy bé trai duỗi tay kéo lấy ống tay áo bé gái, “Tỷ tỷ, sao tỷ lại muốn đổi tên vậy?” Tô Lâm An không dừng bước, nói với gương mặt không biểu cảm “Ngươi đã nói ta không phải tỷ tỷ của ngươi, là kiếm nô của ngươi, còn là vợ nuôi từ bé của ngươi?” Dư Tiểu Châu đang nghe lỏm ở phía trước nhếch khóe miệng, suýt chút nữa cười ra tiếng. Đúng là đám tu sĩ bình thường ở hạ giới, không ngờ còn giữ cả kiểu nuôi dâu từ nhỏ này của người phàm. Con đường tu chân chính là nằm gai nếm mật nghịch thiên mà tới, há có thể sớm ngày đắm chìm trong nhi nữ tình trường chứ? “Ta ta...” Trình Nhất Hiên không ngờ lời nói của mình ở ngoài khe nứt lại bị Trình Nhất Tinh nghe được. Nó lắp bắp đáp “Ta, ta...” Nói cho cùng, nó cũng không muốn cưới. Chẳng vì lý do gì khác, chính là bởi tỷ tỷ không hề xinh đẹp. Tô Lâm An bỗng nói tiếp “Ta không phải tỷ tỷ của ngươi, cũng không phải là vợ nuôi từ bé của ngươi. Ta đã cứu ngươi rất nhiều lần, dù cho trước kia có quan hệ gì đi chăng nữa, hiện giờ ta cũng chẳng nợ gì ngươi nữa.” “Trình Nhất Hiên, sau này hãy gọi ta là Vô Song.” “Tỷ tỷ.” Tô Lâm An giãy ra khỏi tay Trình Nhất Hiên, bước nhanh hai bước đuổi kịp Dư Tiểu Châu, hỏi nhỏ bên tai hắn “Rừng Thanh Trúc có lớn không? Có thể để ta cách đứa bé đó xa một chút không?” Khi nói những lời này, Tô Lâm An còn đưa một miếng thái ngọc qua. Dư Tiểu Châu nháy mắt với nàng, “Không thành vấn đề.” Rừng Thanh Trúc, nơi đó vô cùng lớn đấy. Sau khi chia một trăm miếng thái ngọc trong túi trữ vật cho Trình Nhất Hiên, Tô Lâm An bèn chia tay thằng nhóc, mỗi người một hướng. Nơi nàng được phân đến cách nơi của Trình Nhất Hiên cực xa, ở giữa còn cách một mảnh rừng trúc có mê trận. Với thực lực hiện giờ của Trình Nhất Hiên, không có ngọc bài để đi qua trận pháp thì nó căn bản không thể đi qua được. Điều đó cũng có nghĩa, hiện giờ Tô Lâm An cũng tạm xem như đã bỏ được gánh nặng nhỏ này. Thật đáng ăn mừng! Vậy mà lại dám chê ngoại hình của nàng chẳng ra sao, không đẹp bằng tiểu sư muội. Sau này phải cho nó biết được thế nào gọi là con gái mười tám thì thay đổi, càng lớn càng xinh đẹp, hứ! Truyện Ấn Công Đức nói về Tô Lâm An và Mục Cẩm Vân đại náo hôn lễ của Thiệu Lưu Tiên, khiến bà ta nổi cơn thịnh nộ. Sự xuất hiện của Mục Cẩm Vân đã khiến Tiểu Thiền hoảng hốt vô cùng, nàng không biết rốt cuộc ai mới là ca ca của mình. Oán khí nổi lên ngút trời khiến Tiểu Thiền như sa vào ma hóa. Cuối cùng, Tô Lâm An đã tìm được phần cơ thể bị phong ấn của Thiên Ma. Dưới sức ép của Thiệu Lưu Tiên, Tô Lâm An phải nhanh chóng tìm cách đưa mẹ nàng ra, nhưng việc phá giải phong ấn phải cần đến cả sự phối hợp từ cơ thể của mẹ nàng. Thiên Ma bị phong ấn, giày xéo cả nghìn năm liệu còn có thể gắng gượng qua được ải này? Ngàn năm trước, khi tu chân giới hùng mạnh, ma giáo liên tục bị chính phái truy lùng đuổi giết ráo riết, Khương Chỉ Khanh — một kiếm tu của Tàng Kiếm Sơn, một trong những môn phái tu đạo hùng mạnh nhất — không may bị Ma giáo bắt giữ, lại được cháu gái của giáo chủ Ma giáo Tô Lâm An cứu giúp. Sau khi thoát khỏi Ma giáo, tu vi của Khương Chỉ Khanh đột nhiên tăng lên nhanh chóng, phi thăng thành thượng tiên. Sau đó Ma giáo bị đuổi cùng giết tận, Tô Lâm An trở thành người duy nhất may mắn còn sống sót của ma giáo. Khương Chỉ Khanh nhận lệnh đưa phân thân của mình cầm tiên lệnh trở về hạ giới để truy sát Tô Lâm An. Trước khi chết, nguyên thần của Tô Lâm An bị các oán khí từng chết trong tay nàng cắn nuốt, lại được một miếng ngọc vuông có khắc hình bồ đề cứu, cũng bị miếng ngọc đó hút vào. Khi đó nàng không hề biết, miếng ngọc vuông khắc hình bồ đề kia vốn là thần khí ấn Công Đức của thượng giới, Khương Chỉ Khanh vì muốn cứu nàng khỏi kết cục hồn phi phách tán vĩnh viễn không được đầu thai nên đã trộm nó, đắc tội với các tiên môn, chịu kết cục thảm hại. Ngàn năm sau, Tô Lâm An tỉnh lại trong hình hài một thanh kiếm đồng gỉ sét, bị ấn Công Đức giam cầm và không thể thoát ra được. Kể từ đó, nữ ma đầu Tô Lâm An oai phong môt thời phải sống nương nhờ vào thân kiếm sứt mẻ và phải hành thiện tích đức, làm nhiều việc tốt để thắp sáng ấn Công Đức thì mới có hy vọng được hồi sinh. Vấn đề là bây giờ nàng chỉ là một thanh kiếm mẻ, nguyên thần cũng không thể rời khỏi thanh kiếm quá xa, nàng đâu thể làm việc thiện tích đức cho được. Tô Lâm An quyết định sẽ dụ dỗ một người về làm “chủ nhân” dạy hắn tu luyện để hắn thay nàng làm việc thiện, thế nhưng lại chẳng có ai nhìn thấy nàng, người thường không, kẻ tu đạo cũng không. Trong lúc nàng tuyệt vọng thì lại gặp được Mục Cẩm Vân, một thiếu niên kiếm tu của một Tàng Kiếm không hề giống trong ký ức của nàng. Thiếu niên này bề ngoài thì thiện lương, sáng sủa nhưng vì muốn sức mạnh lại tự nguyện nuôi cổ Phệ Tâm trong người, đến một giai đoạn sẽ tự đoạn thất tình lục dục, máu lạnh vô tình lục thân không nhận. Bản chất của người này lại khốn nạn không từ thủ đoạn, thuần thục mánh khóe lừa lọc lại giỏi diễn kịch người tốt. Thế nhưng hắn lại là người duy nhất thấy được nàng, vì thế nàng đành phải nhẫn nhịn đi theo hắn để tìm cơ hội trở mình. Hành trình dài phía trước có những điều gì mới lạ chờ đón hai người? Có phải giữa hai người họ có một mối liên hệ nào đó không? Rốt cục Mục Cẩm Vân có quan hệ gì với kẻ thù kiếp trước của Tô Lâm An, Khương Chỉ Khanh? Có thể ban đầu bạn sẽ cảm thấy Tô Lâm An có vẻ hơi yếu đuối, hơi tiểu bạch thỏ trước mặt Mục Cẩm Vân, không hề tương thích, logic với hình tượng nữ ma đầu tác giả xây dựng đầu truyện. Nhưng như mình thấy, thứ nhất, Tô Lâm An trong hình hài một thanh kiếm mẻ vô tác dụng vốn đã yếu thế trước Mục Cẩm Vân, đối tượng để nàng nhờ cậy. Hơn nữa nàng vốn là một người thẳng thắn lại càng không đấu lại kẻ lắm mưu nhiều kế như hắn. Thứ hai, Tô Lâm An không hề liễu yếu đào tơ, bản chất nàng là kẻ mạnh, từng giết qua vô số người nên việc nàng không mạnh mẽ cưỡng ép Mục Cẩm Vân nhận chủ và làm theo ý nàng chẳng qua là do ấn Công Đức không cho phép nàng làm điều ác nếu nàng muốn hồi sinh thôi. Danh sách các truyện hay cho bạn đọc tiếpNguồn Sưu tầm

truyện ấn công đức