Đợi mấy ngày nữa, khi phong ba qua rồi, lại tìm cách để Hoàng thượng phát hiện thì ra là ta giả mang thai, lừa gạt chàng, tội này thật sự rất lớn. khôngchỉ là tội khi quân, mà một nữ nhân, lại giả mang thai lừa gạt Hoàng thượng, nếu như thành công, rất có thể tìm
Hoàng Thượng Thứ Tội; Chương 4: Đùa bỡn; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ.
Chân Văn Quân không có tư cách thống lĩnh Trung quân, mong Hoàng thượng áp giải nàng vào chiếu ngục, nghiêm hình thẩm vấn, cố gắng tìm ra chân tướng. Lý Duyên Ý tùy ý gật đầu nói: "Nếu Loan khanh vẫn khăng khăng cho rằng Chân Văn Quân có tội, vậy liền thẩm tra đi."
Nếu Hoàng thượng không yên tâm, cũng có thể dự thính, nhưng không thích hợp lộ diện." "Vương Tiểu Hổ, ngươi có biết tội không?" "Bẩm Hoàng hậu nương nương, nô tài không biết đã phạm phải tội gì." "Kế hoạch này nếu thành công, thứ nhất có thể diệt
"A ~ Hoàng thượng ~" Tạ Thanh Anh thoải mái rêи rỉ, đôi mắt chứa chan tình cảm nhìn hắn. "Đừng gọi ta là Hoàng thượng, sau này lúc không có ai, gọi ta là A Mạch." "Không được, chuyện này không hợp lễ nghi."
HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI Mục Lục. Đóng [Chương1] Tạ khanh [Chương2] Ôm [Chương3] Ngủ trên long sàn [Chương4] Gần gũi [Chương5] Tạ Lan Viễn [Chương6] Dâm thư H [Chương7] Thăm bệnh [Chương8] Long dương chi hảo. [Chương9]
YkoIhBG. Minh Đức vương triều Đại Dận, ngày mười lăm tháng tám năm thứ nay, là một ngày rất đẹp trời, bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời ấm áp, chiếu lên người khiến người ta thoải vì là trung thu, trong cung đặc biệt ân chuẩn cho các vị đại thần nghỉ ngơi, hôm nay không cần làm việc, có thể trở về đoàn tụ với người hạ triều, Tạ Thanh Anh chuẩn bị theo chân mọi người xuất cung hồi phủ, nhưng còn chưa đi đến cửa cung, nàng đã bị một tiểu thái giám gọi lại.“Tạ đại nhân, xin dừng bước.”Tạ Thanh Anh quay đầu nhìn lại thì nhận ra đồ đệ của tổng quản thái giám. Nàng vội dừng bước, chấp tay đứng trước đoàn người đi đến gần, nàng mới cười nhẹ hỏi “Chẳng hay công công có chuyện chi?”“Hoàng thượng vừa mới truyền khẩu dụ, tuyên đại nhân đến Ngự thư phòng yết kiến.” Đối với vị thần tử được Hoàng đế sủng ái từ xưa đến nay này, quả nhiên tiểu thái giám vô cùng khách sáo, ngữ khí nhẹ nhàng mặt treo tươi cười, hành động cẩn thận từng li từng được là Hoàng đế tuyên triệu, Tạ Thanh Anh không dám qua loa, nàng vội nói “Làm phiền công công, chúng ta mau đi thôi.”Nói xong, nàng nhanh chóng theo chân tiểu thái giám, đi về hướng nội đường đi, đi qua hành cung quen thuộc, lòng nàng vô cùng lo lắng, song ngoài mặt nàng vẫn phải tỏ vẻ bình thản ung dung, khiến người ta không nhìn ra sơ năm rồi. . .Mới chớp mắt, nàng thay thế ca ca tham dự khoa cử, đỗ trạng nguyên, sau đó vào triều làm quan, đã gần ba năm đầu tâm thần bất định, mỗi một bước đi nàng đều tính toán cẩn thận chặt chẽ, bây giờ có thể hiên ngang đi lại trong nội cung, song có trời mới biết nàng đã trải qua nguy hiểm biết bao nhiêu may, bệnh ca ca khắp khỏi rồi, chẳng bao lâu nữa, hắn có thể trở lại thay nàng vào lúc đó, nàng sẽ có thể khôi phục khôi phục gương mặt vốn gia cũng tốt, ngao du thiên hạ cũng tốt, chỉ cần không cần lăn lộn trêи triều, ngày nào cũng lo lắng hãi đến đây, tâm trạng khẩn trương cũng từ từ thả lỏng, bước chân nàng cũng nhẹ hơn rất thái giám dẫn nàng đến Ngự thư phòng rồi dừng lại ngoài cửa chính, làm động tác mời nàng vào một Thanh Anh sửa sang lại triều phục, sau khi chắc chắn triều phục và bùi tóc đều chỉnh tề, nàng mới đẩy cửa khom lưng tiến điện tràn ngập ánh sáng, mùi Long Tiên Hương quen thuộc, gió lùa qua cửa sổ, cả phòng đầy hương thơm.“Thần Tạ Lan Viễn tham kiến Hoàng Thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”Nàng quỳ xuống cúi đầu hành lễ.“Đứng lên đi.” Ngay lúc này, phía sau thư án, giọng Hoàng Đế Tiêu Trần Mạch vô cùng đạm mạc, vừa ngạo mạn vừa lạnh như băng, giống như con người thường ngày của kia khi còn là một tiểu thư khuê các, nam tử mà Tạ Thanh Anh tiếp xúc chỉ có người nhà và gia Chương phụ nhân nàng là Đại học sĩ Hàn Lâm Viện, bình thường nghiêm túc cẩn thận, còn ca ca của nàng, Tạ Lan Viễn, quanh năm yếu ớt nhiều bệnh, là một nam tử hết sức hòa đương kim Thánh Thượng thì hoàn toàn khác xa, khi thì hòa ái nhân hậu, khi thì sát phạt quyết đoán, khi thì chẳng nói chẳng rằng, khiến người ta nhìn không thấu những gì hắn suy đã làm quan ba năm rồi, nhưng mỗi lần gặp Hắn, Tạ Thanh Anh đều cảm thấy sợ quyền uy chí cao vô thượng của hắn, sợ đôi mắt sắc như dao, càng sợ hắn có thể nhìn xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp quan phục, biết được thân phận nữ nhi của khi bị phát hiện, không chỉ có nàng, mà ngay cả phụ thân nàng, huynh trưởng nàng, cả nhà hơn mười người, đều không có khả năng sống sao, tội khi quân, chu di cửu tộc.“Tạ Hoàng Thượng.”Sau khi đứng dậy, nghe được tiếng sột soạt từ phía đối diện, Tạ Thanh Anh biết hắn đang phê duyệt tấu không dám hỏi hắn tuyên nàng lại đây để làm gì nên đành phải đứng nghiêm trang, mắt nhìn chằm chằm xuống mũi chân của của nàng rất nhỏ, ít nhất không giống chân nam tử, đôi giày quan nàng đang mang là do chính tay mẫu thân nàng Tạ phu nhân tỉ mỉ làm ra, trông bề ngoài có vẻ lớn, song thực chất bên trong lót rất nhiều lớp vải bông, mang vào cực kỳ thoải mái dễ chịu, hoàn toàn không ảnh hưởng chuyện đi đến mẫu thân, Tạ Thanh Anh bỗng cảm thấy có chút đói bụng, hôm nay nàng vào triều sớm, lại nghị sự không ít thời gian, sau khi thức dậy nàng không kịp ăn sáng, đến tận bây giờ trong bụng chẳng có hột vốn định hạ triều sẽ đến Minh Phương Trai ở Kinh Thành uống một chén rượu ngon, sau đó mua ít sủi cảo tôm mang về phủ, thế nhưng không ngờ lại bị tuyên đến cứ ngây người nghĩ vẩn vơ cho nên không phát hiện, phía sau thư án chẳng biết Hoàng Đế đã dừng bút từ lúc nào, hắn dùng ánh mắt nhàn nhạt quan sát mắt Tiêu Trần Mạch, vị thần tử này có thể xem là môn sinh hắn đắc ý luân đầy bụng, tài văn chương lỗi lạc, bất luận là sử sách hay sách luận, đều có cách nhìn nhận độc đáo của riêng với đám lão thần trong triều kia, Tạ Thanh Anh có rất nhiều quan điểm hợp khẩu vị bởi vì thế, ba năm trước sau khi Tạ Thanh Anh đỗ Trạng Nguyên, lúc Tiêu Trần Mạch phê duyệt tấu chương, hoặc lúc dậy sớm soạn các loại cáo sắc*, hắn đều rất thích tuyên nàng đến hầu.*Cáo sắc Cáo Cáo mệnh mệnh lệnh vua ban. Sắc Sắc chỉ của nhiên, qua một thời gian, lời đồn đãi bắt đầu râm ran lan rộng khắp triều, vì sao đương kim thánh thượng không có con nối dõi, thì ra là thích nam sắc, bằng không tại sao mỗi ngày đều ở chung phòng với một biên tu thất phẩm nho nhỏ?Ban đầu, nghe được lời đồn đãi này Tiêu Trần Mạnh cực kỳ tức giận, hắn lập tức ban bố ý chỉ, người nào lan truyền lời đồn đãi vô căn cứ sẽ bị gián tam cấp, đồng thời phạt bổng lộc một từ đó, quả thật ý chỉ có tác dụng, thấy thiên tử tức giận, lời đồn đãi giảm dần rồi đến mức không còn tiếng thêm một khoảng thời gian sau Tiêu Trần Mạch tự cảm thấy bản thân mình không vì mỗi lần Tạ Thanh Anh nói chuyện hay sửa sang tấu chương trước mặt hắn, hắn lại không kiềm lòng được, ánh mắt lưu luyến trêи người một lần bận đến đêm khuya, Tạ Thanh Anh mệt mỏi ngủ gục trước thư án, hắn đã chiếm hữu môi khắc khi môi chạm môi, trong đầu Tiêu Trần Mạch ầm ầm nổ nhớ đến lịch sử huy hoàng mấy trăm năm của vương triều Đại Dận, nhớ đến lời dạy bảo tha thiết của phụ hoàng trước khi tạ hắn có thể. . .Làm sao hắn có thể. . .Động lòng với một nam nhân đây ?!Hắn như vậy, giang sơn Đại Dận triều sẽ đi về đâu, bách tính trong thiên hạ biết phải làm sao?Từ đó về sau, Tiêu Trần Mạch chưa một lần chiêu Tạ Thanh Anh đến nghị sự nữa, để nàng thảnh thơi đảm nhiệm chức vụ ở Hàn Lâm từ đó, mặc dù lòng hắn buồn bã mất mát, nhưng nghĩ đến Tạ Thanh Anh, hắn chỉ biết thở dài thườn ngày ở Hàn Lâm Viện bầu bạn với hàng vạn sách cổ, Tạ Thanh Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn đoán dò quân tâm Đế Vương rất lòng hai người đều mang tâm sự, đợi đến khi Tạ Thanh Anh cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Trần Mạch, đã là nửa khắc sau.“Hoàng thượng,” Nàng sợ hãi khom lưng nhận tội “Vi thần đáng tội chết.”“Ồ?” Tiêu Trần Mạch mặt không đổi sắc nhìn nàng, hắn thản nhiên nói “Tạ khanh có tội gì?”Tạ khanh. . .Mỗi lần Tạ Thanh Anh nghe hắn gọi như vậy, nàng đều hãi hùng khϊế͙p͙ như là Tạ đại nhân, Tạ Lan Viễn thì còn được, nàng sẽ ghi nhớ thân phận mình bây giờ là ca ca Tạ Lan nhưng hắn gọi Tạ khanh, bởi vì trùng âm với hai chữ sau của tên nàng, khiến nàng quên mất bản thân đang ở chỗ nào, thân phận hiện tại đại diện cho ai.“Vi thần nhất thời xuất thần, ngay trước mặt hoàng thượng, đây là tội bất kính.” Nàng cúi đầu nửa năm trước nàng theo hầu bên cạnh quân vương, càng về sau mỗi lần tảo triều nàng đều đứng trong hàng ngũ đầu tiên, Tạ Thanh Anh tự nhận mình có thể hiểu rõ tính hắn vài kim thiên tử là minh quân, sai là sai, thẳng thắng nhận tội là cần không phải đại sự, bình thường đều có thể cho nếu có ý lừa gạt, vậy thì hậu quả khó nhiên, nàng vừa nói xong câu đó, Tiêu Trần Mạch cười phá lên.“Tạ khanh hẳn là đang lo lắng quốc sự? Sao Trẫm có thể trách tội Tạ khanh?”Nghe hắn nói thế, mồ hôi trêи lưng Tạ Thanh Anh chảy ròng ròng, giả sử lo lắng quốc sự thì quá tốt, nhưng đáng tiếc nàng không điều trong hoàn cảnh này, nàng chỉ có thể gật đầu hùa theo, “Vi thần tạ Hoàng Thượng thông cảm.”
Chớp mắt đã qua nửa ngày này, tuy Tiêu Trần Mạch không gióng trống khua chiên tra xét chuyện hành thích, song chúng thần trong triều và dân chúng trong kinh thành đều ngửi được bầu không khí căng việc bắt đầu khi các đại thần trong triều liên tục bị tống giam, thậm chí là xử trảm, tiếp theo là đến Lục hoàng tử của tiên đế, hôm nay là Cảnh vương bị ban thánh chỉ giam lỏng, xâu chuỗi sự việc lại chứng tỏ gần đây đã xảy ra chuyện thời trêи triều, người người đều bất an, đám quan tham nhũng lạm quyền tất nhiên không cần đề cập tới, thế nhưng ngảy cả quan viên nổi tiếng thanh chính cũng cẩn thận chặt chẽ, mỗi ngày vào triều đều lần lượt dâng tấu chương đặc biệt nghiêm cẩn, e sợ dẫn lửa thiêu nay, vừa tảo triều xong, Tạ Lan Viễn theo đồng liêu đi về phía Hàn Lâm Viện, song nửa đường lại bị một thái giám chặn đường.“Tạ đại nhân xin dừng bước, Hoàng thượng cho mời.”Nghe thế, Tạ Lan Viễn đứng nghiêm chấp tay đáp “Hạ quan đi ngay, phiền công công dẫn đường.”Sau đó, y quay sang chào hỏi các vị đồng liêu rồi mới theo tiểu thái giám kia đi đến Ngự Thư qua trùng trùng điệp điệp cửa bán nguyệt, bước trêи nền gạch bóng loáng bằng phẳng, thoáng chốc đã đến Ngự Thư thái giám dừng lại ngoài điện như trước, để mình Tạ Lan Viễn đẩy cửa vào điện vắng vẻ, không nghe thấy tiếng thấy Tiêu Trần Mạch đang ngồi sau thư án chấp bút vẽ gì đó, Lý Mậu Toàn luôn theo hầu bên cạnh cũng chẳng thấy bóng dáng.“Thần Tạ Lan Viễn tham kiến Hoàng Thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”“Đứng lên đi.”“Tạ Hoàng Thượng.”Tạ Lan Viễn đứng lên rồi lập tức ngưng thở chấp tay đứng tại chỗ, chờ câu hỏi kế ngày trước, những lời muội muội Tạ Thanh Anh nói với y vẫn còn văng vẳng bên tai.“Ca ca, hôm qua muội bất cẩn để lộ diện mạo nữ tử trước mặt Hoàng Thượng, thế nhưng lúc đó hắn đang sốt cao, muội lừa hắn là đang ở trong mộng. Mấy ngày nay có thể Hoàng Thượng sẽ triệu kiến huynh, huynh phải chú ý đấy.”Nghĩ đến việc muội muội sắp xuất giá, y khẽ mím muội muội, vì Tạ phủ, hôm nay dù thế nào y cũng nhất định phải bình tĩnh, tuyệt đối không thể bối rối.“Tạ khanh,” Nhìn người đang đứng cúi đầu, giọng Tiêu Trần Mạch vô cùng thân mật dịu dàng, hắn dừng bút rồi nói với Tạ Lan Viễn “Trẫm vừa vẽ một bức tranh, khanh hãy đến xem thử.”“Dạ.”Tạ Lan Viễn nhanh chóng bước đến, ánh mắt quyét quanh một vòng trêи giấy tuyên thoáng qua, tuy trong lòng đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng y vẫn âm thầm cả kinh. Trêи giấy tuyên thành trắng tinh là hình ảnh một người mặc quan phục đỏ tía, ngạo nghễ đứng thẳng, môi son mỉm cười, eo nhỏ chẳng tày gang, dáng vẻ phong kỹ lại, ngũ quan người nọ giống y như qua là, lòng Tạ Lan Viễn sáng như gương, người trong tranh chính là muội muội y, Tạ Thanh cười nhẹ nhàng thản nhiên, trông có vẻ giống nụ cười yếu ớt của y, thế nhưng nhìn kỹ lại thì không lòng đã rõ, nhưng ngoài mặt Tạ Lan Viễn vẫn cúi đầu tán thưởng “Tài vẽ tranh của Hoàng Thượng đã đạt cảnh giới tối cao, hôm nay thần được mở rộng tầm mắt.”Nghe thế, Tiêu Trần Mạch nở nụ nay sao người này khách sáo đến vậy?Cho nên, hắn nhướng mày cười nói “Thứ Trẫm muốn Tạ khanh xem không phải là tài vẽ tranh, mà là người trong tranh. Tạ khanh cảm thấy Trẫm đang vẽ ai?”“Chuyện này . . . Tạ Lan Viễn hơi trầm ngâm, sau đó y mới nói “Lời Hoàng Thượng làm khó vi thần rồi. Ngũ quan người trong tranh có hơi giống vi thần, chỉ là. . .”“Chỉ là thế nào?”“Chỉ là nhìn kỹ lại, người trong tranh môi đỏ như son, eo mảnh như liễu, dường như là nữ tử. Mà vi thần lại là nam tử.”Cuối cùng cũng thốt ra lời chuẩn bị suốt mấy ngày nay, nhất thời Tạ Lan Viễn vô cùng thấp thỏm, hành vi phạm thượng như vậy, không biết kết cục của y sẽ ra sao?Quả nhiên, y vừa nói xong, Tiêu Trần Mạch đã tỏ vẻ không hài lòng, ý cười đong đầy trong mắt bỗng biến mất, thay vào đó là tia nhìn sắc lạnh.“Ồ? Tạ khanh nói. . . Mình là một nam tử?”“Hoàng thượng,” Tạ Lan Viễn hồi hộp lau mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương rồi khom lưng đáp “Thần không rõ Hoàng thượng có ý gì, nhưng thần thật sự là nam tử. Nếu như Hoàng thượng không tin, có thể gọi công công đến kiểm tra thần ngay tại chỗ.”Dáng vẻ lo lắng kia, thần thái sợ hãi kia, còn có giọng nói, hầu kết ngay cổ. . . Trong nháy mắt khiến Tiêu Trần Mạch trở nên hốt lẽ, chuyện đêm đó thật sự chỉ là một giấc mơ?Chân thật đến nỗi thậm chí sau khi hồi cung hắn còn nhìn thấy vết móng tay cào trêи lưng mình?Nghĩ đến đây, Tiêu Trần Mạch lấy lại niềm tin lần bỗng đứng dậy, đi đến trước mặt Tạ Lan Viễn, sau đó thản nhiên nói “Không cần, Trẫm tự kiểm tra.”Hắn không muốn bất kỳ ai chạm vào thân thể nàng, dù chỉ là thái giám đã tuyệt tử tuyệt lời, hắn vươn tay, ấn lên ngực Tạ Lan ấn xuống, sắc mặt Tiêu Trần Mạch hoàn toàn thay người trước mặt cực kỳ bằng phẳng, cứng rắn, rõ ràng là cơ thể nam này sao có thể? Hắn lại tiếp tục dò xét xuống. . .Ngay sau đó, hắn nhanh chóng rụt tay về như bị phỏng.“Cút ra ngoài!” Mặt hắn lạnh lùng, giọng cũng lạnh lùng.“Thần cáo lui.”Tạ Lan Viễn âm thầm thả lỏng, y biết hôm nay mình đã thoát nạn rồi, cho nên vội vàng khom lưng lui ra ra đến ngoài cửa, trong nội điện truyến đến tiếng vang “Xoẹt xoẹt. . .” Dường như thứ gì đó bị xé rách, bước chân y hơi khựng lại, trong nháy mắt trong đầu hiện lên hình ảnh bức họa vả lắm mới hết một ngày, chạng vạng tối, Tạ Lan Viễn không ngừng đi về nhà, không dám chần chờ một khắc về phủ, y đi ngay đến Thanh Uyển của Tạ Thanh Anh.“Muội muội,” Cho hạ nhân lui xuống, Tạ Lan Viễn mới nói với Tạ Thanh Anh “Quả nhiên hôm nay Hoàng Thượng đã triệu kiến ta.”Tạ Thanh Anh đang thêu bao gối uyên ương, đây là lời dặn dò của Tạ phu nhân, đêm tân hôn phải sử dụng bao gối do chính tay mình thêu, như vậy tương lai phu thê mới hòa thuận, tình nồng như uyên ca ca nói, động tác trêи tay nàng hơi dừng lại, “Thế nào ạ?”“Ta cố ý nương theo lời Hoàng Thượng nói đến chuyện ta là nam tử, ban đầu Hoàng Thượng không tin,” Nói đến đây, Tạ Lan Viễn có chút lúng túng, đường đường là thiếu gia Tạ phủ, thế nhưng đây là lần đầu tiên y bị một nam nhân sờ bộ phận nhạy cảm như vậy, có điều mọi chuyện đã qua, trong lòng y khi đó cũng chỉ có lo lắng, cho nên đã quên lúng túng. Y nói tiếp “Cuối cùng Hoàng thượng tự kiểm tra, lúc này mới tin.”Nói xong, y sờ đầu Tạ Thanh Anh rồi cười nói “Bây giờ muội có thể thoải mái thả lỏng tinh thần rồi đó. Đừng suy nghĩ nhiều, an tâm lo xuất giá đi.”Rõ ràng là tin tức mình vô cùng chờ mong, song chẳng hiểu tại sao, Tạ Thanh Anh vui không đến đôi mắt đen như mực kia sẽ lộ vẻ thương tâm, thất vọng, khổ sở, nàng cảm thấy tim mình quặng mắt rũ xuống, che giấu đau đớn trong đáy mắt, Tạ Thanh Anh cười nhẹ “Thế thì may quá, canh giờ không còn sớm, ca ca mau đi thay y phục, chuẩn bị dùng bữa tối đi ạ.”“Được, ta đi đây. Muội cũng đừng thêu nữa, ban đêm ánh sáng không tốt, coi chừng hại mắt.” Tạ Lan Viễn dặn dò rồi mới đi ra đi rồi, Tạ Thanh Anh ngồi ngẩn ngơ một lát, thật lâu sau, nàng mới chậm rãi xòe tay ra, nhìn vào ngón trỏ của thấy trêи đầu ngón tay trơn bóng, một giọt máu tươi từ từ chảy ra, theo đầu ngón tay từ từ nhỏ xuống, thấm vào vải tơ tầm đỏ chót, cuối cùng biến mất không thấy bóng gối đại biểu cho sự vui vẻ hạnh phúc, đỏ như màu máu, giống như miệng vết thương trêи bụng Tiêu Trần Mạch ngày ấy, đỏ đến nỗi đâm mù mắt người trong giây lát, một giọt nước mắt bỗng lăn dài trêи má Tạ Thanh sau đó, giống như chuỗi trân châu đứt dây, nước mắt chảy càng lúc càng phòng không có ai, nỗi đau không muốn ai biết tích lũy trong lòng nàng ngày một nhiều, rốt cuộc đã được phóng đựng không nổi nữa, nàng vùi đầu vào bao gối, khóc to giải tỏa nỗi lòng.
“Chữ thứ hai cũng sai sao?”“Đương nhiên, chữ thứ hai là chữ Luyến, còn chữ thứ ba là Trần.”Thanh luyến Thanh Anh yêu Tiêu Trần này, trong đầu toàn ý nghĩ xấu xa.“Vậy. . . Hoàng thượng định phạt vi thần thế nào?” Tạ Thanh Anh cắn môi giờ nàng chỉ ước gì gậy thịt hắn hung ác cắm vào, bị hắn va chạm, dùng cách này giảm bớt ngứa ngáy đang lan tràn khắp cơ như có thuật độc tâm, Tiêu Trần Mạch cười nói với nàng “Nàng xoay người lại, đưa lưng về phía trẫm rồi quỳ xuống.”“Hoàng thượng ~” Tạ Thanh Anh đáng thương nhìn hắn.“Tạ khanh dám kháng chỉ?” Hắn nhíu mày liếc xéo nàng.“Thần không dám.”Tạ Thanh Anh cố gắng lết đôi chân đã bủn rủn từ lâu, nàng xoay người sang chỗ khác rồi quỳ phục trêи người nàng vốn đã được cởi ra toàn bộ, chỉ làm đệm lót dưới thân nàng, vì thế trông nàng như chỉ để lộ nửa phút này chuyển vị trí, trong nháy mắt, cả người nàng lộ ra trọn lưng xinh đẹp trắng như tuyết, môиɠ căng tròn vểnh cao, đôi chân dài mảnh khảnh, hiện rõ trước mắt Tiêu Trần Mạch không sót thứ xuyên qua giữa hai chân nàng, có thể trông thấy đôi gò bòng đào trĩu xuống, đầu nhũ đỏ thể đẹp đến thế, khiến huyết mạch người ta sôi trào, thoáng chốc, khí huyết Tiêu Trần Mạch dâng lên, hạ thân nóng vội vàng cởi tiết khố bản thân, sau đó nhặt một tờ giấy tuyên thành rơi trêи mặt đất, còn có nghiên mực không còn thừa lại bao nhiêu, cuối cùng hắn lấy bút lông sói rồi đưa tất cả đến trước mặt Tạ Thanh Anh, “Trẫm phạt nàng, vừa ăn gậy thịt của Trẫm vừa chép một trăm lần mấy chữ vừa nhận sai.”Dứt lời, hắn bỗng thẳng lưng, “Phụt” Cắm gậy thịt vào ɖâʍ huyệt ướt đẫm của nàng.“A ~”Động tác của hắn khiến cả người Tạ Thanh Anh bổ nhào về phía trước, suýt chút nữa đã sắp mặt trêи điều, Tiêu Trần Manh nhanh tay lẹ mắt kéo nàng ôm eo nàng ra lệnh “Mau chép đi!”“A ~ Thần tuân chỉ ~”Thế là Tạ Thanh Anh chấp bút, chấm đầu bút lông sói ngậm no ɖâʍ thủy của nàng vào nghiên mực, sau đó bắt đầu viết chữ.“Thanh luyến Trần” một lần.“Thanh luyến Trần” hai lần.. . .Ban đầu, chữ nàng còn có thể xem như tinh tế, là kiểu chữ khải trâm hoa tiêu nhưng theo động tác đưa đẩy càng lúc càng nhanh phía sau của hắn, dần dà, nàng cầm bút không vững nữa.“A ~ Hoàng thượng ~ Chậm chút ~ A ~ Sâu quá ~”“Tạ khanh, về sau mỗi khi hạ triều, nàng đều ăn gậy thịt lớn của trẫm được không?”“Ưm ~ Hoàng thượng ~ Thần không dám làm nịnh thần mê hoặc chủ ~”“Không dám?” Tiêu Trần Mạch híp mắt, ánh mắt hắn sáng rực nhìn gậy thịt màu tìm đỏ ra ra vào vào trong hoa huyệt ɖâʍ đãng của nàng rồi khàn giọng nói tiếp “Vậy bây giờ khanh đang làm gì?”“A ~ Thần. . . Thần đang luyện chữ ~”“Luyện chữ? Hay là luyện hút gậy thịt?”Tiêu Trần Mạch cười khẽ, ngay sau đó, bỗng dưng hắn nặng nề va chạm, kϊƈɦ thích thẳng lên thịt non mẫn cảm của nàng.“Ưm ~ Hoàng thượng ~ Nhẹ chút ~ ɖâʍ huyệt thần bị ngài đâm nát rồi ~”“Chính là muốn đâm nát nàng, kẻo ngày nào nàng cũng nhớ thương Thẩm đại nhân nào đó, Mộ tướng quân nào đó.”Vừa tưởng tượng ra cảnh Tạ Thanh Anh nằm dưới thân Thẩm Bân, đáy mắt Tiêu Trần Mạch bỗng đục ngầu, động tác cắm nàng cũng càng thêm dùng sức.“Bạch”, “Bạch”, “Bạch”. . .Tiếng va đập thanh thúy đánh lên môиɠ Tạ Thanh Anh, nguồn cơn là từ hai túi ngọc của Tiêu Trần Mạch, chứng tỏ hắn dùng sức cắm mạnh cỡ nào.“A ~ Hoàng thượng, oan cho thần ~ Thần ái mộ Hoàng thượng ~ ɖâʍ huyệt của thần chỉ tình nguyện để Hoàng thượng cắm ~”Động tác ngang ngược của hắn khiến Tạ Thanh Anh trào nước mắt, tay nàng vẫn nắm chặt bút lông sói, thế nhưng trêи giấy tuyên thành, chỉ thấy những đường nét quằn quại, hoặc đậm hoặc nhạt, mực đen và dịch nhờn của nàng hòa cùng một chỗ, làm cho giấy tuyên thành bẩn không chịu nổi.“A. . . ~ Tạ Thanh Anh, nàng là của trẫm, nàng chỉ thuộc về trẫm,” Tiêu Trần Mạch vừa giữ chặt eo nàng vừa đưa tay ra phía trước vuốt ve nhũ thịt nàng, hắn khàn giọng nói tiếp “Nhũ thịt của nàng cũng chỉ có trẫm mới được bóp, tiểu huyệt của nàng chỉ có thể cho trẫm cắm, còn môиɠ nàng chỉ có trẫm được hôn, chỉ có trẫm được đánh.”Nói xong, hắn vung tay đánh mạnh lên cặp môиɠ tròn đang vểnh cao của Tạ Thanh Anh một cái.“A!”Môиɠ nóng rát đau đớn, thoáng chốc nước mắt Tạ Thanh Anh càng chảy ra nhiều mà, không đợi nàng phục hồi, ngay sau đó, Tiêu Trần Mạch lại đánh tiếp.“Chát!”Âm thanh giòn tan vang lên khắp phòng, đặc biệt rõ ràng.“A ~ Hoàng thượng ~”Bởi vì hành động của hắn, Tạ Thanh Anh không tự chủ kẹp chặt hoa huyệt, nhất thời, tầng tầng lớp lớp thịt mềm đua nhau hút chặt gậy thịt Tiêu Trần Mạch.“Tạ khanh, trẫm cắm nàng có sướиɠ hay không?”“Ưm ~ Sướиɠ ~ Hoàng thượng anh minh thần võ ~ Long căn Hoàng thượng cũng là thần vật thế gian ~”“A. . . Huyệt nàng hút trẫm cũng rất sướиɠ ~”Tiêu Trần Mạch ôm eo nàng, chạy nước thoải thể trắng như tuyết của bị chà đạp đến ngâm có bộ quan phục dưới thân thảy khiến hắn đỏ mắt.“A. . . Đâm chết nàng! Đâm chết nàng để nàng không tìm nam nhân khác!”” A a ~ Hoàng thượng ~ Sướиɠ quá ~ Ngài cắm thần thật thoải mái ~”Nơi tư mật hai người dán chặt vào nhau, ɖâʍ thủy tuôn trào nhiều không kể xiết, dọc theo bắp đùi Tạ Thanh Anh, uốn qua đầu gối đang quỳ, chảy lan động tác cắm vào, Tạ Thanh Anh càng ngày càng hưng phấn, cả người bị cuốn vào từng đợt kɧօáϊ cảm cực hạn.“A ~ Hoàng thượng ~ Không được ~ Thần đã tới rồi ~” Nàng khóc lóc thế quỳ sắp hết sức nhục nhã, song cũng mang lại kɧօáϊ cảm mãnh nàng bị hắn giữ chặt, môиɠ bị ép vểnh lên cao, hai chân giang rộng, thuận lợi cho gậy thịt hắn cắm một lần cắm, đều xâm nhập đến tận nhiều lần, hai túi ngọc của hắn suýt chen vào cảm càng nhiều, kϊƈɦ thích muốn phun nước tiểu, hai đùi Tạ Thanh Anh liên tục phát run, nàng khóc lóc xin tha “Ưm ~ Hoàng thượng ~ Xin ngài mau lấy ra ~ Thần chịu không nổi ~”Tiêu Trần Mạch vừa va chạm, vừa liếc nhìn nàng trong lúc dầu sôi lửa bỏng, hắn nhìn thấy hai má nàng đỏ bừng, nước mắt ràn giụa trêи mặt, nàng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, chứng tỏ đã đến cực thế, hắn cười xấu xa nói với nàng “Tạ khanh làm sao vậy? Muốn tiểu?”“Không ~” Chuyện tế nhị bị hắn đoán trúng, Tạ Thanh Anh phủ nhận theo bản nàng càng phủ nhận, Tiêu Trần Mạch càng chắc đưa tay thăm dò vào giữa hai chân nàng, tìm được tiểu hạch nhô cao, nhẹ nhàng ấn mấy cái. . .“A!”Giống như cửa đập đóng chặt đột nhiên mở ra, trong nháy mắt, cảm giác tê dại từ tiểu hạch lan tràn khắp toàn thân Tạ Thanh Anh, nàng không khỏi co rút, cả người run bần sau đó, một dòng dịch thể trong trẻo phun ra khỏi nơi tư mật nàng, tưới ướt đẫm quan phục nhăn nhúm và giấy tuyên thành trêи mặt không dám tin nhìn dưới thân, sau một lát, đột nhiên nàng nức nở nghẹn ngào, cả người mềm nhũn ngã sắp lên bàn, dùng tay che mắt khóc ngờ nàng không khống chế được!Ngay trước mắt Tiêu Trần thư án hắn phê duyệt tấu Thanh Anh cảm thấy mình không còn mặt mũi gặp ai thiếu nữ xấu hổ đến cực điểm, Tiêu Trần Mạch kéo thân thể nàng lên, để chân nàng ghé lên bàn, sau đó tiếp tục giữ chặt eo nàng, nhanh chóng cắm mấy chục cái, Tiêu Trần Mạch gầm nhẹ một tiếng, bắn ra trong cơ thể nàng, giải phóng tất cả tϊиɦ ɖϊƈh͙, rót vào tiểu huyệt ướt át của định đổi tư thế, nhưng thấy Tạ Thanh Anh cứ mãi cúi đầu, hắn lại không đành lòng, cho nên hắn ôm nàng vào lòng, dịu dàng hỏi han “Nàng khóc cái gì?”“Hức hức ~” Tạ Thanh Anh vùi đầu vào lòng hắn, nước mắt tuôn rơi như mưa, nàng nức nở nói “Hoàng thượng ~ Ta xấu hổ chết mất ~”Thì ra là vì chuyện Trần Mạch cười khẽ, hắn xoa bóp nhũ thịt nàng rồi nói “Chứng tỏ nàng xem xuân cung đồ không kỹ, vừa rồi nàng triều phun, là phản ứng cực hạn trong lúc giao hợp, nữ tử may mắn được trải nghiệm trêи thế gian này ít càng thêm ít.”“Thật không?” Tạ Thanh Anh mở to đôi mắt ngập nước, không dám tin hỏi lại hắn.“Trẫm không nói bậy.”Thấy hắn nghiêm túc, lúc này Tạ Thanh Anh mới ngừng khóc, không xấu hổ như vừa rồi nhưng ngay sau đó, nàng liếc nhìn đống lộn xộn dưới thân, còn có dịch thể loang lổ trêи tấu chương, nàng lại hận không thể tìm một cái lỗ chui quyển tấu chương này, phê duyệt xong phải trả trở về nghĩ đến việc tấu chương dính ɖâʍ thủy của nàng bị các triều thần cầm trêи tay, Tạ Thanh Anh vừa giận vừa thẹn muốn chết.~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~Tôi là ai, và đây là đâu……
Bạn đang đọc truyện Hoàng Thượng Thứ Tội của tác giả Thư Thư. Đương kim thánh thượng khi thì hiền lành nhân hậu, khi thì sát phạt quyết đoán, khi thì chẳng nói chẳng rằng, khiến người ta không thể nhìn thấu. Tuy đã ba năm trôi qua nhưng mỗi lần gặp hắn Tạ Thanh Anh đều sợ hãi. Sợ quyền năng chí cao vô thượng của hắn, sợ ánh mắt lạnh băng của hắn, sợ hắn nhìn thấu qua tầng tầng quan phục, phát hiện ra thân phận nữ nhi của nàng. Tội khi quân, tru di cửu cũng may, bệnh ca ca sắp khỏi, không bao lâu nữa ca ca sẽ thay nàng vào triều, đến lúc đó nàng sẽ lại là chính nàng, gả cho người cũng được, ngao du thiên hạ cũng được, miễn là không phải vào triều, ngày nào cũng phập phồng lo lắng. Ở trong mắt Tiêu Trần Mạch, vị thần tử trước mắt có thể coi là môn sinh hắn đắc ý nhất. So với đám lão thần cổ hữu kia, quan điểm của Tạ Thanh Anh hợp khẩu vị hắn nhất. Không biết từ lúc nào mỗi lần phê duyệt tấu chương hắn đều triệu nàng vào đứng bên cạnh. Thế nhưng dần dà, lời đồn đại nổi lên bốn phía. Tại sao đương kim thánh thượng không con nối dõi, thì ra là thích nam sắc, chứ nếu không tại sao ngày nào cũng ở cùng một Biên Tu thất phẩm nho nhỏ?Chính bản thân Tiêu Trần Mạch cũng cảm thấy mình không ổn. Lúc nàng sửa tấu chương bên cạnh, ánh mắt hắn luôn không tự chủ dừng ở trên người nàng. Thậm chí có một lần vào đêm khuya, Tạ Thanh Anh mệt mỏi ngủ gục trước long nhan, hắn đã chiếm hữu môi nàng. Hắn nhớ tới lịch sử huy hoàng mấy trăm năm của vương triều Đại Dận, nhớ đến lời dạy dỗ tha thiết của phụ hoàng trước khi tạ thế.
Chương 57 Sinh hoàng tử Hạ đi thu tới, chớp mắt đã đến tháng mười. Còn một tháng nữa Tạ Thanh Anh sẽ lâm bồn, Tiêu Trần Mạch càng lúc càng bồn chồn. Mấy trăm năm qua, nữ tử chết vì khó sinh nhiều không kể xiết. Tuy có thái ý và Tiết Tử Tô, nhưng Tiêu Trần Mạch vẫn lo lắng ngày đêm không thể ngủ ngon. Thấy hắn ngày càng gầy, Tạ Thanh Anh đau lòng không dứt, có điều bất luận an ủi thế nào, cũng không thể giúp hắn giảm bớt sầu lo. Kỳ thật nàng cũng sợ. Nàng có một biểu tẩu, nghe nói đã chết vì khó sinh. Để lại một nữ nhi, sau này có kế mẫu, cuộc sống cực kỳ không tốt. Nàng tin Tiêu Trần Mạch sẽ không đối xử tệ với con của hai người, nhưng mà, nàng cũng rất sợ bản thân mình gặp chuyện ngoài ý muốn. Nàng sợ chết, càng sợ bỏ lại một mình hắn lẻ loi trơ trọi trên đời. Vì thế, mấy tháng cuối thai kỳ, nàng nghe lời khuyên của Tiết Tử Tô, mỗi ngày nghiêm khắc khống chế ẩm thực, tránh cho thai nhi quá lớn, dẫn đến khó sinh. Đồng thời vào buổi sáng và ban đêm trời mát mẻ, nàng sẽ đi tản bộ trong Ngự hoa viên, tăng cường sức khỏe. Tuy tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng, song cuối cùng, vẫn xảy ra sai sót nhỏ. Sáng sớm hôm đó, Tiêu Trần Mạch mới thượng triều được một lát, đột nhiên cung nhân Ngọc Lộ Điện vội vã xông vào Kim Loan Điện, "Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương sắp sinh." "Cái gì?" Tiêu Trần Mạch hoảng hốt đứng dậy khỏi long ỷ, "Chẳng phải còn một tháng nữa sao?" "Nô tỳ cũng không biết, nửa canh giờ trước nương nương bắt đầu đau bụng, phái người mời thái y, thái y nói đã vỡ nước ối rồi ạ." "Sao không báo cho trẫm biết sớm?" Nói xong, Tiêu Trần Mạch nhanh chóng xoay người đi vào hậu điện. Lý Mậu Toàn cũng vội đuổi theo, có điều liếc mắt nhìn các đại thần còn đang đứng nguyên tại chỗ, y đành dừng bước, "Chư vị đại nhân, xin mời về trước, có chuyện quan trọng thì dâng tấu chương." Nói xong, y hấp tấp bước đi. Đợi đến khi người đã đi xa, quần thần cũng lũ lượt rời khỏi điện. Trong đám người, Hộ bộ thị Lang Giang Khiêm nháy mắt ra hiệu với một đại thần gần đó, người nọ lập tức hiểu ý, vội vàng đi đến trước mặt nguyên lão tam triều Vương thái sư, làm ra vẻ vô tình nói "Vương thái sư, Hoàng thượng sủng hạnh Hoàng hậu nương nương, ngay cả tảo triều cũng không phân nặng nhẹ, ngài xem việc này. . ." Viên quan đó vừa nói xong, không ít quan lại gần đó dừng bước, muốn nghe xem Vương thái sư nói như thế nào. Văn võ bá quan trong triều không ai không biết, vị Vương thái sư này từng là thầy dạy tiên hoàng, rồi đến đương kim thánh thượng, có thể nói là vị lão thần rất bảo thủ. Năm đó tiên hoàng chuyên sủng một phi tử, khiến hậu cung ai oán long trời lở đất, ông đã từng dâng tấu chương can gián. Mọi người chờ một lát, Vương thái sư mới vuốt râu, ung dung nói "Hồ đồ! Từ xưa kiêng kỵ sủng thiếp diệt thê, hiện tại triều đình của ta Đế Hậu cầm sắt hòa minh, kiếm điệp tình thâm, quả là đại phúc của Đại Dận, may mắn của bá tánh!" Người nọ hoàn toàn không ngờ sẽ bị Vương thái sư dạy dỗ thẳng mặt như vậy, thấy thời ông ta vô cùng ngượng ngùng. Ông ta cười to chữa cháy "Ngài nói đúng, là hạ quan thiển cận!" Thấy hoàn cảnh khó xử, ông ta nhanh chóng dời đề tài, bầu không khí mới tốt hơn một chút. Đợi mọi người đi xa, phụ tử Tạ thị luôn đi phía sau, mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, hai người theo chân thái giám đi về phía hậu cung. Trong chính sảnh Ngọc Lộ Điện, Tiêu Trần Mạch không ngừng đi tới đi lui, sắc mặt âm trầm như giông bão sắp đến. Lý Mậu Toàn muốn khuyên hắn một chút, thế nhưng từ phòng sinh cứ truyền ra tiếng hét, tiếng sau dài hơn tiếng trước, y lại nuốt nước bọt, nuốt mấy lời muốn nói trở vào. "Nương nương, ngài dùng sức, đúng, chính là như vậy, hít sâu ~" "Mang thêm nước ấm tới đây!" "A ~" Dù người ở ngay bên ngoài, thế nhưng tiếng động bên trong không ngừng truyền đến. Thỉnh thoảng còn có cung nữ bê mấy chậu nước nhuốm máu đi qua trước mặt. Tiêu Trần Mạch chưa từng biết, thì ra hắn mắc chứng choáng khi thấy máu như bây giờ. Chỉ cần nhìn từng chậu máu đỏ di động đó, hắn có cảm giác váng đầu hoa mắt, đứng không vững. Tạ Chương và Tạ Lan Viễn cũng hồi hộp, nhưng thấy người Tiêu Trần Mạch đầy mồ hôi, liên tục đi tới đi lui trong sảnh, hai người rất vui mừng. Từ xưa, nữ tử nào sinh con mà không đau, dù là Hoàng hậu là nhất quốc chi mẫu, thì nỗi đau khi sinh con này không ai có thể gánh chịu thay. Cũng may, phu quân nàng thật lòng yêu nàng. "Hoàng thượng," Tạ Chương khuyên nhủ "Hay là ngài về Thừa Quang Điện trước đi? Đến khi hài tử ra đời, thần sẽ lập tức sai người báo tin cho ngài." Dù sao, thân thể hắn đáng giá ngàn vàng, là gốc là rễ của quốc gia. Giờ khắc này, sắc mặt hắn thật sự không tốt lắm. "Không." Tiêu Trần Mạch lắc đầu, quả quyết cự tuyệt "Trẫm không đi đâu cả, trẫm muốn ở cạnh Thanh nhi." Dứt lời, hắn nghe tiếng Tạ Thanh Anh hét càng lúc càng to bên trong, loáng thoáng còn nghe được hai chữ hoàng thượng. Tiêu Trần Mạch lo lắng phát điên, hắn chịu không nổi nữa, phóng nhanh vào nội thất. "Hoàng thượng, ngài không thể vào!" Tạ Chương vội cản lại, thế nhưng Tiêu Trần Mạch đi quá nhanh, mới đó đã không thấy bóng dáng. Mùi máu tanh nồng đậm khắp phòng, cung nhân bận rộn tới lui. Khi thấy hắn, cung nhân chỉ cúi đầu coi như hành lễ rồi tất bật tiếp. "Thanh nhi, trẫm đã đến rồi, trẫm ở đây." Tiêu Trần Mạnh vọt tới trước giường, nắm chặt tay Tạ Thanh Anh. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn không thể nào tin được, mới sáng nay nữ nhân này còn cười ngọt ngào với hắn, đón nhận nụ hôn dịu dàng của hắn. Bây giờ, hai mắt Tạ Thanh Anh nhắm nghiền, tóc mai bị mồ hôi thấm ướt đẫm, bết dính hai bên má, sắc mặt trắng bệch như giấy. Dưới thân nàng, máu đỏ loang lỗ, cực kỳ chói mắt. Vừa nhìn thấy, Tiêu Trần Mạch đã cảm thấy vạn tiễn xuyên tim, toàn thân rét run. Hắn cố nén quay đầu quát thái y "Đã qua hai canh giờ rồi, sao nàng còn chưa sinh?" "Hoàng thượng," Đỗ Nhược lau mồ hôi trán đáp "Cửa cung mở quá nhỏ, đầu hài tử bị kẹt rồi." Nghe xong, Tiêu Trần Mạch gần như phát điên, Tiết Tử Tô bên cạnh vội tiếp lời "Hoàng thượng đừng nóng vội, theo kinh nghiệm của dân nữ, có thể nương nương mang song thai." "Song thai?" Tiêu Trần Mạch khiếp sợ cực điểm. Giờ khắc này, phản ứng đầu tiên của hắn không phải vui sướng, mà là sợ hãi. Sinh một đứa đã cực kỳ khó khăn, bây giờ là song thai, vậy chẳng phải càng nguy hiểm hay sao? "Đúng thế," Tiết Tử Tô gật đầu, "Bụng nương nương lớn hơn các thai phụ bình thường một chút, hơn nữa chính nàng cũng là thai song sinh." Đang lúc nói chuyện, Tạ Thanh Anh bỗng tỉnh lại sau khi được cung nhân lau nước ấm. Thấy Tiêu Trần Mạch chẳng biết xuất hiện từ khi nào, sắc mặt nàng thay đổi, vội hét lên với hắn "Hoàng thượng, chàng mau ra ngoài đi!" "Thanh nhi, nàng cảm thấy thế nào?" "Chàng ra ngoài trước đi." Nàng không muốn hắn nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của mình. Tiết Tử Tô từng nói với nàng, nam nhân trong dân gian sau khi chứng kiến nương tử mình sinh con, sẽ để lại bóng ma trong lòng, thậm chí sợ hãi không làm chuyện phu thê. "Thanh nhi." Tiêu Trần Mạch đau lòng nhìn nàng. Đúng lúc này, Tạ phu nhân vừa ra ngoài không lâu đã trở lại, bà cũng vội khuyên nhủ "Hoàng thượng, ngài ra ngoài trước đi, ngài ở chỗ này, Thanh nhi sẽ khẩn trương." Nghe nhạc mẫu đại nhân nói như vậy, Tiêu Trần Mạch vô cùng bất đắc dĩ, lúc này hắn mới chịu đi ra ngoài. Lòng như lửa đốt chờ bên ngoài đại điện thêm một canh giờ, rốt cuộc, bên trong truyền ra tiếng khóc lanh lảnh của hài nhi. "Sinh rồi!" Nghe được động tĩnh, Tạ Chương và Tạ Lan Viễn đều vui mừng. Còn Tiêu Trần Mạch thì lập tức xông vào phòng sinh một lần nữa. Vừa mới bước vào cửa, hắn đã gặp ma ma đi ra báo tin mừng, phía sau là hai nhũ nương trên tay bế hai hài nhi nằm trong khăn quấn màu vàng sáng. "Chúc mừng Hoàng thượng, nương nương sinh hạ hai hoàng tử!" "Nàng sao rồi?" "Nương nương chỉ mất sức, những mặt khác không đáng lo ạ." "Tốt quá." Thấy long nhan tràn ngập vui mừng, hai nhũ nương đều tiến lên một bước, cho rằng Hoàng thượng muốn xem hai vị hoàng tử. Ai ngờ, hắn chẳng thèm liếc một cái, chạy thẳng vào nội thất. "Thanh nhi ~" ~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~
Tứ hoàng tử Tần hành có hai cái bí mật Một, nàng là cái nữ nhân. Nhị, nàng biết tương lai hoàng đế là Tần tuần. Vì thế —— nàng ngày ngày hướng Tần tuần tẩm cung chạy, lấy lòng vị này tương lai vạch trần nàng thân phận hoàng huynh. Tần tuần “Hoàng đệ như thế ân cần, hoàng huynh ta sợ hãi.” Lấy lòng lấy lòng, nàng đem chính mình đáp đi vào. Tần tuần “Hoàng muội như thế nhiệt tình, trẫm không cần thiết chịu khủng đem bị thương hoàng muội.” Tần hành Dược không thể đình, não bổ đế. Chú Nữ chủ nữ giả nam trang. Nam nữ chủ ngụy huynh muội. Nữ chủ kỹ thuật diễn đế, nam chủ não bổ đế.
hoàng thượng thứ tội