10.Vì Vợ Là Vợ Anh – Docsach24.com. Tác giả: docsach24.co. Ngày đăng: 7 ngày trước. Xếp hạng: 2 (274 lượt đánh giá) Xếp hạng cao nhất: 4. Xếp hạng thấp nhất: 1. Tóm tắt: Vì Vợ Là Vợ Anh của tác giả Lan Rùa là cuốn tiểu thuyết ngôn tình về tình cảm gia đình rất nổi
Đụ Chị Cùng Công Ty. Hồi đó công ty của tôi phải giải trình một số vấn đề về tài chính với công ty tổng ở trên tại Hà nội, chị là người thực hiện công việc chính và tôi là người trợ giúp đắc lực nên được ông trưởng phòng cử đi công tác cùng với chị .
Lưu Hương Giang là ai? Vợ nhạc sĩ Hồ Hoài Anh liên tục cập nhật hình ảnh chồng con ở Ý. Tác giả: Phạm Huệ - Ngày đăng: 01-07-2022. Sau một loạt các tin tức không hay về nhạc sĩ Hồ Hoài Anh, Lưu Hương Giang đã có những động thái minh chứng sự trong sạch của chồng.
Ai cũng biết, Hạ Diệp Chi không được cưng chiều ở nhà. Ai cũng biết, Hạ Diệp Chi quái gở tự ti, là một trong những người tầm thường nhất trong đám tầm thường. Vì thế bị cô lập cũng là chuyện rất bình thường. * Những ngày tháng ấy trôi qua như đèn kéo quân.
K ngồi trên ghế gọt trái cây ăn, hờ hững lên tiếng: “Anh ta sợ rằng người khác không biết rằng mình thương vợ nên mới làm đến như vậy.” “Gia tộc họ vốn dĩ không mấy hòa thuận, mượn dịp này để chính thức tuyên chiến với nhau thôi.”-Đông Nghi xoay người bước đến bên giường ngồi xuống, nhìn K
Đám cưới xong, Chồng rỉ vào tai Vợ: Đêm nay em vào phục vụ bố anh nhé, 30 năm nay ông ấy không biết mùi g.ái là gì rồi Rao Vặt Tiền Giang☑️ | Đám cưới xong, Chồng rỉ vào tai Vợ: Đêm nay em vào phục vụ bố anh nhé, 30 năm nay ông ấy không biết mùi g.ái là gì r
Kti5N. 1 “Vợ ơi anh muốn ăn kem”“Thì anh tự đi mà lấy”“Nhưng mà anh muốn em lấy cho anh cơ”Người đàn ông vừa nói vừa làm nũng với cô . Ây yo , cái vẻ mặt đáng yêu này làm cô xiêu lòng mất thôi .“Thôi được rồi, để em lấy cho anh. Ra ghế ngồi đi .”“Ok! Yêu vợ nhất”Nguyên nhân cũng do cô lái xe khi đang uống rượu nhưng khi đang đi thì mất lái nên đã đâm vào anh khiến não bộ của anh bị tổn thương và có những hành động như đứa trẻ ba tuổi. Vì trong nhà anh là con một , sợ sau này không ai muốn cưới một kẻ ngốc nên cha mẹ anh đã bàn bạc với cô , cầu xin Thẩm An cưới anh. Cô nghĩ lại thì nếu không có vụ tai nạn đó có lẽ hai người cũng chưa chắc đã quen nhau. _______________“Vợ ơi! Vợ đi đâu thế?”“Đi làm kiếm tiền nuôi chồng”“Vợ cần gì phải đi, chồng nuôi vợ.”“Anh là nuôi được em không?”“Không! Nhưng vợ yên tâm nhà chồng sẽ nuôi được vợ.”“Nhưng mà em không muốn dựa dẫm vào nhà anh.”Nếu không ai cũng nghĩ cô cưới anh vì tiền mất. “Thôi vậy! Tạm biệt vợ.”Thấy chồng mình ỉu xìu như bánh bao ngập nước cô cũng thương nhưng cô vẫn dứt khoát đi ra khỏi nhà. Nhưng cùng lúc đó cũng có người bước ra từ sau tủ quần áo.“Ngài có nhất thiết phải làm vậy không?”“Có nếu không còn lâu ẻm mới chịu cưới tôi.”“Vậy ngài có nghĩ là nếu phu nhân biết ngài giả ngốc sẽ như nào không.”“Biết nhưng tôi chỉ muốn giữ em cho riêng tôi thôi.” “Tôi hiểu rồi!”Thoắt cái đã đến giờ cô tan làm. Vừa bước vào nhà , Vương Gia Bảo thấy vợ mình mệt mỏi liền đi ra hỏi cô.“Vợ đi làm về rồi à, có vui không mà sao trông vợ buồn thế.”“Haiz, vợ vừa đi làm lại thì ông sếp đáng ghét, bụng bia của vợ đã giao một núi việc rồi. Đã thế còn bắt vợ tăng ca nữa chứ.”Biết cơ hội của mình đã tới, anh liền tranh thủ nói cùng với nụ cười ranh mãnh nhìn cô.“ Nếu chồng giải quyết được thì sao?”“Thì vợ sẽ thưởng cho chồng!”“Vợ nhớ nhá?”“Ừ!”Nói xong cô cứ thấy sai ở đâu nhưng không thể nào tìm ra sơ hở ở nào tiếp ..mình đọc trên fb Truyện Ngôn Tình Haytác giả Nguyễn Trần Yến NhiNguồn ảnh Pinterestdorla⛲✨ 💫Tỷ_Muội💞 Đoản tieuthuyet ✨🦊gđ_hồ_ly🦊✨ 🍃🥝kiwi_truyện📚🍃 dorla⛲ ✨🌻comic_world🌻💍 🎐team_dành_cho_ai_mê_truyện🔮 📚🐳kanyy_team_yiu_truyện🍀👻 📚tho_dan_cute👑 comic_lowa💐 comic_grp💫 💫Tỷ_Muội💞 doan
Từ lần đầu trông thấy anhTim đập rất rất nhanh..Trộm nhìn từ xa ấy màLại bị anh bắt gặpGiật mình em bối rốiGiờ phải làm sao đâyChợt một câu nói...Khiến em ngơ ra vài giây..Ngập ngừng đôi câu ngẫn ngơTrong đầu nghĩ bâng quơHình như đây không phải mơHay anh cũng thích mình nhở?Chuyện trò đôi ba câuChẳng phải điêu ngoa đâuThì lòng em đã biết hai ta thuộc về nhau...Anh ơi!Vợ tương lai của anh ở đây nàyChỉ cần có mâm trầu cau là nên một đôi ngayChỉ mong chờ đến ngàyAnh rước em về dinh, làm một đám cưới linh đình Đám cưới của đôi mìnhĐàn con thơ còn đang đợi ra đờiThật hạnh phúc khi được nghe mama và ba ơiCó đâu mà xa vời, dẫu có trăm ngàn khơiThì em vẫn sẽ đứng đợi la lá la là...Anh là dân chơi, nhưng mà chơi vơi haizzzEm là ai, từ đâu mà khiến anh như muốn rụng rờiU là trời xinh quá, sao giờ đây taMong một lần hôn má, chỉ mới nghĩ tới thôi mà ây yaNghe thấy những khúc hoan ca nơi con tim ai kia đang cất lên up Tâm trí cứ hát ngân nga, mong sao nay mai hai ta kế bên love Kiếm tìm làm gì em à, bởi người cần tìm đây nà!Chính người là một món quà mà lâu nay anh trông mong thiết thaHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum
142 Khi Tô Hy tắm xong, ở bên ngoài Lục Thiên Quân thật sự đã chuẩn bị cho cô một bộ đồ mới. Nhưng anh không còn ở trong phòng nữa, cũng không biết đã đi đâu rồi. Cô nhanh nhanh thay đồ rồi rời khỏi phòng, lúc này cô mới phát hiện ra nơi này chính là một căn biệt thự nguy nga, lộng lẫy. Mặc dù cô cũng là một nhà tư bản đó, nhưng cô chưa bao giờ phung phí tiền như vậy. Quả thực, Tô thị của cô so với Lục thị còn cách xa nhau rất nhiều. Đang suy nghĩ miên man, bỗng nhiên sau lưng Tô Hy vang lên giọng nói của một người phụ nữ khiến cho cô giật mình - Tiểu thư, tiên sinh nói sau khi cô tắm xong thì sẽ ăn sáng ạ. Là giọng nói của một nữ giúp việc người Pháp. Lục Thiên Quân trước khi rời đi đã sắp xếp mọi chuyện ổn thoả rồi, bây giờ Tô Hy có muốn chạy trốn khỏi đây cũng không dễ dàng gì. Cô len lén liếc nhìn ngoài cửa, hiển nhiên là có mấy người vệ sĩ đang canh gác ở đó. Tô Hy tức giận trong lòng nhưng chẳng biết nên trút vào đâu, cô hậm hực giậm chân một cái rồi bước tới bàn ăn. Nhìn những món ăn hoa mỹ trước mặt, bụng cô lại bắt đầu cồn cào kêu đói. Lục Thiên Quân coi như còn có chút lương tâm, nhớ rõ những món ăn ưa thích của cô. Được rồi, bây giờ lấp đầy cái bụng trước rồi tính sau. Thế là vừa ăn, cô vừa suy nghĩ làm thế nào để liên lạc được với Anna. Tô Hy bỗng nhiên đảo mắt nhìn về phía nữ giúp việc, chần chừ một lúc cô mới lên tiếng - Cô này, có thể cho tôi mượn điện thoại một lát được không? Nữ giúp việc đột nhiên bị Tô Hy gọi đến thì giật mình, sau đó ngây người ra một vài giây, cô ấy mới đáp - Xin lỗi tiểu thư, tiên sinh đã dặn dò không thể để cho cô mượn đồ gì cả, cô phải ở lại đây chờ ngài ấy đi làm về ạ. Tôi chỉ tuân theo mệnh lệnh, mong cô hết sức thông cảm. Những lời này của nữ giúp việc chính là nguyên nhân trực tiếp khiến cho ngọn lửa tức giận trong Tô Hy bừng lên. Cô đã nhẫn nhịn từ sáng tới giờ rồi, bây giờ làm sao còn có thể nhịn tiếp được chứ? - Tôi muốn nói chuyện với Lục Thiên Quân, anh ta thật quá quắt, tôi không thể nhẫn nhịn được nữa! Giọng điệu của Tô Hy rất gay gắt, chứng tỏ rằng cô đang rất tức giận. Nữ giúp việc tỏ ra bối rối, không biết nên làm thế nào cho phải. Vệ sĩ canh ngoài kia thấy bên trong ồn ào, cũng bất đắc dĩ phải bước vào xem sao - Phu nhân, mong cô thông cảm cho chúng tôi, chúng tôi chỉ nhận lệnh thôi ạ. Nữ giúp việc há hốc mồm vì người vệ sĩ này lại gọi Tô Hy bằng một tiếng "phu nhân"? Cô ấy cũng chỉ mới được thuê tới đây, đương nhiên không biết rõ mối quan hệ giữa Tô Hy và Lục Thiên Quân thế nào. Nếu như Tô Hy thực sự là phu nhân, cô ấy càng không dám đắc tội. Tô Hy nghe người vệ sĩ gọi mình như vậy, cô nhất thời ngây người ra một vài giây, sau đó mới có phản ứng - Ai là phu nhân của các người chứ, tôi chỉ muốn gặp Lục Thiên Quân mà thôi. Nếu các người không đồng ý, đừng trách tôi quậy tung cái nhà này! Tô Hy nói xong, không chờ tất cả mọi người có phản ứng gì, cô đã hùng hổ xông về phía trước hất tung bàn đồ ăn ra. Tiếng sứ cao cấp từ những chiếc bát đĩa vỡ vang lên khiến cho người nghe còn thấy xót của, nhưng mọi người càng lo cô sẽ bị thương hơn, liền vội vã chạy tới ngăn lại - Phu nhân, xin cô bình tĩnh lại ạ, cẩn thận bị thương. Nữ giúp việc có vẻ như đã tiến bộ hơn, chủ động gọi Tô Hy là "phu nhân". Nhưng câu này càng khiến cho cô bực bội gấp đôi, dựa vào đâu chứ? Cô và Lục Thiên Quân đã ly hôn được 4 năm rồi, dựa vào đâu anh lại đi nói với người ta cô chính là vợ anh? Anh rốt cuộc coi cô là cái gì, trò hề trong mắt mọi người sao? Nghĩ tới bên cạnh anh còn có một Hàn Nhi mà anh còn đùa cợt cô như vậy, cô thực sự rất tức giận, cũng rất tủi thân. Dù sao thì trong lòng anh cũng chưa bao giờ có cô, chỉ là cô đang tự mình hy vọng, tự mình ảo tưởng mà thôi. Mọi chuyện ầm ĩ như vậy, vệ sĩ bất đắc dĩ phải liên lạc với Lục Thiên Quân ngay lập tức. Ở bên kia anh đang bận cuộc họp, nhưng có chuyện liên quan tới cô, anh lập tức gác lại cuộc họp sang một bên - Cô ấy xảy ra chuyện gì? - Lục tổng, phu nhân rất tức giận, còn đập phá đồ đạc trong nhà. Cô ấy muốn nói chuyện với anh ạ. Lục Thiên Quân biết ngay Tô Hy sẽ không chịu ngoan ngoãn ở trong nhà, cũng đã lường trước được mọi chuyện. Anh bình thản hít một hơi thật sâu, nói - Đưa máy cho cô ấy đi. Chờ một vài giây sau, lập tức giọng nói tức giận của Tô Hy đã truyền tới - Lục Thiên Quân, anh là đang giam giữ người trái phép, nếu còn không thả tôi đi thì tôi sẽ kiện anh! Lục Thiên Quân lúc này cũng có thể tưởng tượng được ra bộ dạng tức xì khói của cô đáng yêu cỡ nào, anh chỉ khẽ cong môi lên cười, cà lơ phất phơ đáp - Nếu kiện có thể giúp em nguôi giận thì em cứ kiện anh thoải mái. Bé con, anh nghĩ em không nên làm những chuyện vô nghĩa đó làm gì. Vô ích thôi. Giọng điệu này có nghĩa là gì chứ, anh cậy quyền thế nên nghĩ mình có thể một tay che trời đúng không? Thật là quá quắt! - Rốt cuộc anh muốn gì ở tôi? Tôi chỉ muốn về nhà, tôi còn có công việc, và còn có bé con... Câu nói vừa lỡ lời thoát ra mỏi miệng, Tô Hy liền vội vã bịt mồm lại. Lục Thiên Quân bây giờ vẫn chưa biết sự tồn tại của con, và cô cũng không có ý định để cho anh biết chuyện này. Thời gian gần đây cô rất bận rộn, bỏ quên bé con ở cùng với cô bảo mẫu rồi. Cô rất nhớ con bé, muốn được nhìn thấy con bé quá. Anne chính là tên cô đặt cho con gái, hy vọng rằng nó có thể sống được một cuộc sống hạnh phúc nhất, sung túc và đầy đủ, đừng như cô là được. Vì vậy nên, cô không thể để cho ai cướp con đi, tuyệt đối không. Lục Thiên Quân dường như vẫn chưa phát giác ra điều gì, mọi sự chú ý của anh lúc này đều đổ dồn vào cơn tức giận của cô. Sự thật là cô càng tức giận, anh càng muốn bắt nạt - Đừng lo, anh đã dặn dò trợ lí của em sắp xếp công việc cẩn thận rồi, tạm thời em rất nhàn rỗi, không cần vội. Để giữ được Tô Hy lại bên mình, Lục Thiên Quân cũng không tiếc mọi thủ đoạn. Ý anh đã quyết rồi, cô không chịu cũng phải chịu. Tô Hy thực sự cạn lời không biết nên nói thêm gì nữa, anh lại còn dám sai bảo trợ lí của cô? Anh coi mình là chồng cô thật rồi à? Đáng ghét! - Lục Thiên Quân, anh có thể giữ lại một chút liêm sỉ của mình có được không? Ai là vợ anh? Anh không biết xấu hổ sao, đồ thần kinh, biến thái, bệnh hoạn. Thế là bao nhiêu câu mắng chửi, Tô Hy đều phun ra dành tặng cho Lục Thiên Quân hết. Quá đáng cũng vừa vừa phải phải thôi chứ, cô là trò đùa của anh hay sao? Lục Thiên Quân kiên nhẫn "tiếp thu" hết những câu mắng chửi của cô vào tai, sau đó anh chỉ nở nụ cười điềm đạm - Vâng, anh không có liêm sỉ, anh thần kinh, biến thái, bệnh hoạn. Tô Hy tức giận dập máy ngay lập tức, cô lại chẳng còn kiên nhẫn nói chuyện với anh nữa, càng nói càng tức mà thôi. Lục Thiên Quân nhìn màn hình điện thoại, khoé môi khẽ cong lên nụ cười ba phần bất lực, bảy phần cưng chiều. Tiểu yêu tinh nhỏ này cũng ác thật đấy, biết mắng chửi người ta rồi. Nhưng mà không sao, miễn là cô mắng chửi sướng mồm là được. Nụ cười của Lục Thiên Quân chưa duy trì được bao lâu thì ở bên ngoài có tiếng thư ký hốt hoảng vang lên, như đang cố gắng ngăn ai đó lại - Xin lỗi tiểu thư, Lục tổng thực sự đang bận ạ... - Tôi là vợ sắp cưới của anh ấy, không muốn bị đuổi việc thì tránh sang một bên! Hàn Nhi hùng hổ đẩy nữ thư ký sang một bên, sau đó đẩy cửa bước vào phòng làm việc của Lục Thiên Quân, tự nhiên như ruồi - Bất ngờ chưa nè! Lục Thiên Quân khẽ nhíu mày, ánh mắt chán ghét nhìn Hàn Nhi, nhưng cũng rất nhanh bị anh che giấu đi. Anh chỉ nở nụ cười nhạt, đáp lại cho có lệ - Sao em lại tới đây? Hàn Nhi đương nhiên không nhận ra được sự lạnh nhạt trong ánh mắt anh, cô ta vui vẻ chạy tới bên anh, ôm lấy cổ anh - Em nhớ anh lắm, biết anh bận rộn nên em tự mình tới đây thăm anh đó!
Cô với anh, mặt đối mặt ngồi đối diện nhau, không khí âm u lạnh lẽo, tối nay là đêm động phòng, cớ sao lại thành ra như này? Cô nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, mấy lần mở miệng định nói nhưng lại bị cái khí thế bức người kia át đi. Nhận thấy vẻ khó mở lời của cô, người nào đó lên tiếng "Có gì muốn nói?" Giai Kỳ bị chất giọng lạnh lẽo như băng của người kia dọa mất mật, cười ha ha gãi gãi đầu "Mạc.. Mạc Tổng...à ờm..thật ra thì..chúng ta cũng ngồi đây lâu như vậy rồi, cũng đã muộn lắm rồi, ngài không buồn ngủ, nhưng tôi thì buồn ngủ lắm a ~"Mạc Thiệu Khiêm liếc cô một cái rồi đứng lên định rời đi. "Ấy khoan khoan khoan!! Mạc.. Mạc Tổng, tôi có điều thỉnh cầu!" Giai Kỳ hấp tấp, hai tay úp vào nhau giơ lên vẻ thành khẩn. "Chuyện gì?" "À...thật ra thì...do tôi ngồi ghế lâu quá, chân tê cứng rồi...Mạc Tổng có thể giúp tôi một chút không?" Giai Kỳ chớp chớp mắt. Mạc Thiệu Khiêm nhéo nhéo mi tâm, đi đến bên cạnh cô, vòng tay qua eo bế cô lên. "Mạc... Mạc Tổng!! Tôi...tôi không có ý đó! Ngài dìu tôi là được rồi!" Giai Kỳ sợ hãi, toàn thân bị bao bọc bởi một luồng khí lạnh.
Lâm Hoan Hỉ theo đuổi Cảnh Dịch 7 năm. Ngày thứ hai sau khi cưới, cô bị tai nạn giao thông, toàn bộ ký ức đều dừng lại ở tám năm trước. Lâm Hoan Hỉ Vị tiên sinh này, tôi không biết một người, luôn là hậu phương vững chắc của bạn, luôn đồng hành che mưa chắn gió cho bạn, theo đuổi bạn 7 năm cho đến ngày tu thành chính quả, lĩnh được giấy đăng ký kết một người, luôn yêu thương bạn dù tim có đau đến thế nào đi nữa, luôn đầy năng lượng xông lên phía trước mà chẳng hề dựa dẫm gì vào bạn cả, yêu bạn dù phải trả bất cứ giá người như ngọn lửa luôn sưởi ấm trái tim ấm áp của bạn, bỗng một ngày hoá thành núi băng, không quen biết bạn, không nhớ bạn là ai và luôn nghĩ bạn là "thầy chủ nhiệm", ký ức của người ấy vĩnh viễn ở lại năm 17 tuổi, một cô nàng hoa cúc ngây thơ chưa từng quen biết bạn bao hẳn là hai thái cực hoàn toàn trái ngược, là vị đắng mà không ai muốn cảm nhận trong cuộc đời này, thế mà Cảnh Dịch lại có "may mắn" được nếm thử. Cuộc hôn nhân của anh và Lâm Hoan Hỉ mới chỉ được 1 ngày tuổi, và cô vợ nóng bỏng luôn sáp vào anh, luôn bám đuổi anh như hậu vệ kèm tiền đạo đối phương, luôn lung lạc anh bằng mọi cách trên mọi mặt trận từ giường tới nhà tới weibo bỗng dưng trở thành một cô nàng thiếu nữ 17 tuổi - chưa từng yêu ai - chưa từng quen anh chỉ sau một tai chí cái người dính anh còn hơn keo da chó kia còn đòi ly hôn với anh ????????????Thế này là cái chuyện quái quỷ gì xảy ra? Phải chăng anh xài hết vận may ứng trước nên giờ mới bị "ngược luyến tàn tâm"? Phải chăng hạnh phúc cũng như dòng sông, những ký ức đã trôi qua không thể nào lặp lại? Phải làm thế nào để cô có thể yêu lại anh - từ đầu, khi mà những năm tháng qua, trong tình yêu anh chỉ là người hưởng thụ?Cô - 18 tuổi đã từng mê đắm anh vì bộ phim "Thiếu niên thành thị", nhưng cô - 17 tuổi lại chê anh quê mùa, tạo hình xấu, đầy "mùi vị cặn bã của đất" cũng trong bộ phim - 25 tuổi từng ghét cay ghét đắng cậu bạn thân vì sợ bị cướp chồng, nhưng cô - 17 tuổi lại rất có cảm tình với cậu bạn - 25 tuổi chỉ suốt ngày dụ dỗ anh hôn, nhưng cô - 17 tuổi lại sẵn sàng vung tay tát anh một phát vào má Cô - 25 tuổi là một nữ cường nhân, nhưng cô - 17 tuổi chỉ rối ren như một chú mèo bị người khác bắt nạt, ngơ ngác, đáng - 25 tuổi rất ít khi chảy nước mắt trước mặt anh, nhưng cô - 17 tuổi yếu đuối nằm trong lòng anh khóc đến ướt cả áo anh, khiến lòng anh bỏng - 25 tuổi trước mặt anh là một mảnh rực rỡ, sáng chói, cô của 17 tuổi lại là một phiên bản yếu đuối đến mong - 17 tuổi còn hiên ngang "trước đây tôi chưa mất trí thì đúng là mắt mù mới thích anh".Tất cả đều nói cô mất tám năm trí nhớ, nhưng Lâm Hoan Hỉ lại nghĩ... Cô đã đánh mất tình cảm chân thành mà mình đã từng vậy, con đường tìm về ký ức đó, dẫu gian khổ mấy cũng phải đi, và có đi, anh mới nhìn về cùng một hướng với cô, mới thấy được những gì 7 năm qua anh chưa thấy, hoặc thấy nhưng xem nhẹ."Cảnh Dịch thừa nhận, lần đầu tiên thấy Lâm Hoan Hỉ, anh đã bị cô hấp dẫn. Khi đó toàn thân Lâm Hoan Hỉ toả ra nhiệt huyết của tuổi trẻ, cô như ánh dương rực rỡ, không thể khiến người ta ngừng đưa mắt nhìn Dịch nhìn cô từ hạt bụi nhỏ bé nở rộ thành đoá hoa hồng chói mắt, nhìn cô đối mặt với phóng viên từ khi không biết xử lý như thế nào cho đến khi thành thạo, nhìn cô từng bước trở thành sự ủng hộ lớn nhất của mà Cảnh Dịch chưa từng hỏi cô Là sao lại muốn trở thành người đại diện, hay là... chỉ vì muốn ở bên cạnh anh".Cảnh Dịch yêu cô vì cô là ánh dương rực rỡ của anh, nhưng rốt cục cũng biết, phía sau mặt trời luôn có những đám Dịch từng không biết anh yêu cô và cô yêu anh nhiều đến như thế nào, rốt cục cũng đã Dịch vẫn luôn tin rằng coi mãi mãi ở đó, bên cạnh anh, rốt cục cũng đã hiểu không có gì là mãi mãi, nếu mất đi cô, cái anh còn lại chỉ là ký ức mà chuyện truy thê hơi có tí ngược nam, cốt truyện khá, edit đến chương 43 phần còn lại mình đọc wikidich - bản cv dễ đọc, tốc độ ra chương mới khá nhanh, mỗi tội thi thoảng lại có pass ????????????, nàng nào muốn nhảy một hói showbiz không chỉ có showbiz thì nhảy hố nhá ????Nếu không có cái icon “” kia trong văn án thì có khi mình đã “next” thẳng qua một bộ truyện khác rồi…Rõ ràng văn án đang nói đến một câu chuyện sặc mùi “ngược luyến”, nữ theo đuổi nam, sau khi nữ sử dụng mọi thủ đoạn để lấy được nam chính thì bị tai nạn mất trí nhớ, bấy giờ nam chính mới nhận ra mình yêu nữ chính, diễn một màn “đuổi tình tình chạy, chạy tình tình theo”. Nhưng không, tuyệt đối không! Văn án bao giờ cũng lừa người! Càng đọc càng thấy, rõ ràng đây là một bộ ngược nam !!!Ảnh đế Cảnh Dịch kết hôn được hai ngày, ngày thứ hai sau khi cưới, vợ anh bị tai nạn giao thông, mất đi ký ức tám năm, cũng tiện thể quên luôn anh, người bị cô bám hơn cả keo da chó trong suốt bảy năm Hoan Hỉ trước khi mất trí nhớ là một cô gái mạnh mẽ, bản lĩnh, rạng rỡ như ánh mặt trời, cô mặt dày theo đuổi anh, suốt ngày làm trò mèo xung quanh anh, cho dù có bị lạnh lùng thế nào cũng không buông, một đường từ người hâm mộ, bạn diễn chung, làm người đại diện, từng bước bò lên giường anh, sau cùng cũng được như ý nguyện, trở thành vợ hợp pháp của Cảnh ảnh thương, người luôn nhận được tình yêu nhiều như Cảnh ảnh đế, cuối cùng cũng bị “phản dame”, cô vợ luôn thích bám lấy anh tỉnh dậy liền quên anh sạch sành sanh, lại còn tự nhận là mình 17 tuổi!Rồi từ đấy con đường theo đuổi vợ đầy gian nan xen lẫn ngọt ngào của Cảnh ảnh đế bắt đầu“Tiểu tiên nữ 17 tuổi” của ảnh đế nói bản thân thích loại con trai cười rộ lên ấm áp, đáng tiếc, Cảnh ảnh đế quá già rồi, có so như thế nào thì cũng như “thầy chủ nhiệm” của cô mà thôi.“Tiểu tiên nữ” ngày xưa mê đắm anh từ bộ phim đầu tay, vậy mà giờ đây vừa ngoảnh mặt đã chê anh tạo hình quê mùa cũng ngay trong bộ phim ấy.“Tiểu tiên nữ” của anh ngày xưa luôn xem anh như bảo bối, giấu anh như “mèo giấu cứt”, luôn bài trừ cậu đàn em Trang Phong vì cho rằng cậu ta quá thân thiết với anh, thế mà giờ đây lại “rất thân thiện” với cậu ta, lại còn thân thiết đến mức không ảnh đế đáng thương, chuyện không hề có nữ phụ, mà chỉ có hàng tá các anh nam phụ, hết anh này đến anh khác. Cô gái của anh giờ đây không còn yêu anh, không còn nhớ anh, thậm chí còn đòi ly hôn với anh…Sau khi Lâm Hoan Hỉ mất trí nhớ, Cảnh Dịch mới nhận ra trước đây mình không hề hiểu người bên gối như cô hiểu anh. Cảnh Dịch yêu Lâm Hoan Hỉ, nhưng anh không thể hiện tình yêu của mình quá cuồng nhiệt như cô, vì yêu mới cưới, Cảnh Dịch đã nhận định ai là nhận định một đời. Lâm Hoan Hỉ không nhớ anh nữa, Cảnh Dịch nhận ra trước đây mình luôn hưởng thụ tình yêu của cô, vô tâm làm cho cô nghĩ tình yêu của mình chỉ đến từ một phía. Cô đã bỏ ra quá nhiều cho tình yêu của bọn họ, vậy thì bây giờ đến lượt anh bảo vệ tình yêu ấy, cô không nhớ anh cũng không sao, anh sẽ làm cho cô lại yêu anh một lần nữa, mặt dày thì có thế nào, chỉ cần đem được vợ về nhà bao nhiêu chuyện mất mặt anh cũng có thể!Trước khi mất trí nhớ, cuộc sống của Lâm Hoan Hỉ lúc nào cũng xoay quanh Cảnh Dịch. Cô nỗ lực vì anh, phấn đấu vì anh, cô luôn tỏ ra mình vô tư, hướng ngoại, tạo một lớp vỏ bọc mạnh mẽ để che dấu nội tâm tự ti của mình. Cô không rạng rỡ như ánh mặt trời, Lâm Hoan Hỉ luôn sợ anh sẽ bỏ rơi cô, luôn sợ mình không xứng với anh, chính Cảnh Dịch mới là ánh mặt trời của Lâm Hoan lần nữa làm một cô gái 17 tuổi, Lâm Hoan Hỉ không nhớ rõ những chuyện đau lòng trước kia nữa, lại làm một cô gái vô tư, vô lo, lắm lúc làm “ông chồng đột nhiên từ trên trời rơi xuống” đau đầu. Cô vừa cảm thấy xa lạ với Cảnh Dịch, vừa cảm thấy thân quen, cơ thể cô quen thuộc với vòng tay của anh, tâm hồn cô quen thuộc với những ấm áp mà anh mang lại. Rồi Lâm Hoan Hỉ dần dần nhớ lại những ký ức cũ, xen lẫn những ký ức ngọt ngào của hai người là cảm giác tự ti, sợ bị bỏ rơi, và cả những ký ức đau lòng trước khi gặp Cảnh Dịch. Lâm Hoan Hỉ không nhớ lại tất cả ký ức, nhưng cô biết mình đã lại yêu anh, luôn yêu anh. Nút thắt được cởi bỏ, lại có tình yêu luôn ở bên cạnh ủng hộ, bảo vệ, Lâm Hoan Hỉ từng bước bước ra khỏi vỏ ốc của bản thân, nỗ lực thực hiện ước mơ của chính mình, để xứng với Cảnh Dịch bằng chính cô tốt nay là thời đại của truyện showbiz hay sao mà hàng loạt truyện được chọn edit. “Nghe nói tôi là vợ anh?” thật ra cũng chỉ có một số yếu tố showbiz mà thôi, nhưng truyện cũng khắc họa được phần nào sự khắc nghiệt của giới giải trí. Nhưng “no problem”, nam chính độc miệng lại mặt dày, đường hoàng là Ảnh đế không thể đạp đổ cân tất =.Truyện này tớ thích cả nam nữ chính, thích cả anh nam phụ “có đầy đủ tố chất của một nam chính” chỉ được lóe lên gần cuối truyện. Truyện đáng eo, cute, hường phấn, bản chuyển ngữ có tâm, vừa đúng guu của đây đội ơn bạn chuyển ngữ LaStella, hi vọng sớm ra 4 ngoại truyện để tớ bớt hóng, hiuhiuhiu…Mời các bạn đón đọc Nghe Nói Tôi Là Vợ Anh? của tác giả Cẩm Chanh.
Reads 4,696,974Votes 191,396Parts 88Complete, First published May 27, 2016Table of contentsTue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Tue, Sep 26, 2017Fri, Sep 29, 2017Sun, Nov 5, 2017Fri, Nov 17, 2017Fri, Nov 17, 2017Fri, Nov 17, 2017Fri, Nov 17, 2017Fri, Nov 17, 2017Mon, Nov 20, 2017Sun, Dec 3, 2017Thu, Dec 14, 2017Sat, Jan 6, 2018Sun, Jan 14, 2018Mon, Feb 5, 2018Mon, Feb 5, 2018Thu, Mar 8, 2018Mon, Apr 2, 2018Sun, Apr 8, 2018Thu, Apr 19, 2018Fri, Apr 27, 2018Tue, May 1, 2018Mon, May 7, 2018Tue, May 15, 2018Giới hạn độ tuổi 22+. Không thích hợp với teen, mình khuyên teen đừng đọc. Bộ này gồm tuyển tập những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi quẩn lại có ông chồng bà vợ, mấy bóng hồng xung quanh, vài việc lặt vặt, vài người xung quanh. Hai vợ chồng nhà anh chị này, anh chồng không phải rau sạch nhé, cũng có lúc trái tim rung động trước cám dỗ như bao người đàn ông khác. Chị vợ thì cổ hủ lạc hậu khỏi nói luôn. Mỗi lần nhím kể sẽ là một chuyện nhỏ nhặt thôi, nên các nàng đừng thắc mắc vì sao chap ngắn nhé. Cái này thuộc thể loại tâm sự tản mạn gia đình xã hội, không thích hợp với những người yêu phong cách sôi động, cuồng nhiệt nồng cháy hoặc trẻ trung chưa lập gia đình. Viết ONGOING và viết theo cảm xúc cho nên không có thời gian ra chap cụ thể, có thể ba ngày, một tuần, cũng có lúc bế tắc thì cả tháng. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố. P/S Lan Rua's Story ~ Porcupine & Duck Family.638tiểu-thuyết-chung
ai là vợ anh